Thứ Hai, 22/06/2026
Zalo

Cầu thủ không phải là những cỗ máy!

Chủ Nhật 02/10/2011 17:43(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Tình trạng cầu thủ phải chơi bóng với mật độ dày đặc đến kiệt sức do đòi hỏi ngày càng cao, chủ yếu về tài chính, của các nhà tổ chức, liên đoàn, đài truyền hình và cả huấn luyện viên lẫn khán giả, đang là mối đe dọa lớn với bóng đá hơn bao giờ hết.

Nhân trường hợp Jack Wilshere

Vụ việc mới nhất là chấn thương của tiền vệ trẻ đang khoác áo câu lạc bộ Premier League Jack Wilshere. Tình trạng thể lực của cầu thủ 19 tuổi này đã gây ra cuộc tranh cãi nảy lửa giữa huấn luyện viên U21 Anh Stuart Pearce và huấn luyện viên của anh ở câu lạc bộ Arsenal Arsene Wenger.

Wilshere được gọi vào danh sách sơ bộ 40 người chuẩn bị cho giải vô địch U21 châu Âu tại Đan Mạch vào tháng 6, nhưng Wenger lo ngại rằng tiền vệ của ông, đã chơi tới 40 trận cho Arsenal mùa trước, sẽ bị vắt kiệt sức nếu anh phải đá cho cả đội U21 lẫn đội tuyển quốc gia Anh. Nếu chơi ở Đan Mạch vào mùa Hè, Wilshere hầu như không nghỉ một ngày nào cho tới tận Hè 2013, bởi lẽ Hè 2012 sẽ diễn ra vòng chung kết EURO, giải đấu mà nhiều khả năng tuyển Anh sẽ góp mặt và Wilshere chắc chắn được huấn luyện viên Fabio Capello triệu tập nếu anh không chấn thương.

Những cầu thủ nổi tiếng khỏe mạnh như Wayne Rooney cũng có lúc “hết pin”

Vấn đề nằm ở chỗ huấn luyện viên nào cũng cho rằng họ có quyền sử dụng Wilshere. Pearce nói với BBC: “Tôi có cảm giác Wenger và tôi có quan điểm khác nhau, nhưng điều quan trọng là anh ấy có thể phục vụ cho cả đội U21”. Tuy nhiên, huấn luyện viên người Pháp cho rằng thật vô nghĩa để Wilshere chơi cho đội U21 một khi anh đã là thành viên của đội tuyển quốc gia, dù thực tế có lẽ anh chỉ muốn bảo vệ tài sản quý giá của mình cho Arsenal.

Rốt cuộc thì Wenger đã thắng trong cuộc tranh cãi khi Wilshere không đến Đan Mạch. Tuy nhiên, ngay cả điều đó cũng không giúp ích gì nhiều cho tiền vệ 19 tuổi còn chưa phát triển đầy đủ về mặt thể chất đã phải chơi với mật độ gần như ba ngày mỗi trận trong suốt chín tháng. Đã mệt nhoài và kiệt sức sau một mùa bóng dài mà Arsenal vào đến chung kết League Cup, tứ kết Champions League và bán kết FA Cup, Wilshere vẫn phải khăn gói sang Mỹ cùng đội bóng London trong chuyến lưu diễn mùa Hè để ních đầy thêm hầu bao cho các ông chủ, bởi thị trường bóng đá còn chưa khai phá đầy triển vọng và giàu có nhất hành tinh đòi hỏi các ngôi sao lớn nhất phải ra sân.

Không có gì ngạc nhiên khi Wilshere dính chấn thương ngay trong trận giao hữu đầu tiên với New York Red Bulls vào tháng 7. Bộ phận y tế Arsenal ban đầu xác định đó chỉ là một chấn thương nhỏ, nhưng những chẩn đoán sau đó cho thấy vết thương rất nghiêm trọng. Wilshere sẽ phải phẫu thuật đầu gối và vắng mặt trong ít nhất năm tháng, tương đương với khoảng hơn 20 trận Premier League và ít nhất cho tới vòng 16 đội cuối cùng của Champions League, nếu Arsenal tiến xa được như thế.

Điều đáng sợ, không chỉ với các cổ động viên của Arsenal và tuyển Anh, mà với chính Wilshere, là sự nghiệp của anh có thể bị đe dọa bởi chấn thương này. Bị thúc ép quá nhiều, phải chơi như một cỗ máy và gánh vác những trọng trách quá sức cả về thể lực lẫn tinh thần so với độ tuổi của anh, không ai dám chắc Wilshere sẽ thế nào sau năm tháng nữa. Tiền vệ từng được coi là triển vọng nhất của bóng đá Anh có thể sẽ chẳng bao giờ tìm lại được phong độ như xưa sau cú sốc này.

Và những siêu sao khác

Vấn đề về thể lực, mật độ thi đấu và chấn thương của các cầu thủ luôn là đề tài nóng trong thế giới bóng đá, và nó từng là một trong những điểm gây ra tranh cãi gay gắt nhất ở World Cup 2010. Sau giải đấu tại Nam Phi, ngày càng nhiều nhà chuyên môn lên tiếng hối thúc các liên đoàn bóng đá quy mô khu vực và thế giới (FIFA) phải xem xét lại lịch thi đấu để tránh cho các cầu thủ tình trạng kiệt quệ ở kỳ World Cup tiếp theo vào năm 2014 tại Brazil.

Ở Nam Phi, các khán giả đã phải chứng kiến nhiều tên tuổi lớn gây thất vọng não nề, mà lý do chủ yếu là bởi họ đã phải trải qua một mùa giải quá dài, quá căng thẳng và luôn ở trong tình trạng bị đòi hỏi cao nhất trước khi trở về phục vụ đội tuyển quốc gia vào mùa Hè. Lionel Messi, Kaka, Fernando Torres và Wayne Rooney, bốn siêu sao vào loại lớn nhất của bóng đá thế giới, đã không ghi lấy nổi một bàn ở Nam Phi. Cristiano Ronaldo chỉ có duy nhất một bàn, trong trận thắng 7-0 của Bồ Đào Nha trước Cộng hòa dân chủ nhân dân Triều Tiên. Khó mà có thể trách họ khi ở mùa giải trước, Rooney và Messi đều đã phải chơi hơn 50 trận cho câu lạc bộ của họ, Manchester United và Barcelona. Trong khi đó, Kaka và Torres chỉ mới trở lại sau chấn thương vài ngày đã bị bốc luôn sang Nam Phi.

Danny Jordaan, Trưởng Ban tổ chức World Cup 2010, cho rằng những thống kê không hề là sự trùng hợp và đã đến lúc giới chức bóng đá toàn cầu suy nghĩ nghiêm túc hơn về lịch thi đấu. “Thể lực của các cầu thủ luôn là vấn đề tại các kỳ World Cup. Liệu cơ thể một cầu thủ có thể chịu được bao nhiêu trận bóng mỗi năm? 70 trận ư? Phải ít hơn chứ?”, Jordaan đặt câu hỏi. “Có vẻ như vào cuối mỗi mùa giải, thân thể các cầu thủ không thể chấp nhận thêm áp lực và năng lượng cần thiết cho World Cup của họ đã bị vắt kiệt. Những người được chờ đợi sẽ ghi rất nhiều bàn chẳng có lấy một trận đấu ra hồn!”

FIFA, thay vì thay đổi, có vẻ làm tình hình thêm tồi tệ với những giải đấu vô bổ như Cúp các liên đoàn hay Giải vô địch thế giới các câu lạc bộ, khiến cầu thủ phải tăng thêm quãng đường di chuyển dày dằng dặc, chơi thêm nhiều trận, làm thỏa mãn thêm các nhà tài trợ, trong những trận đấu chẳng mấy khán giả chú ý và hoàn toàn vô nghĩa về mặt chuyên môn.

Mùa giải trước khi World Cup 2010 diễn ra, chỉ bốn ngày sau trận chung kết Cúp FA, các cầu thủ Chelsea vừa giành cú đúp vô địch Premier League và Cúp FA đã phải leo lên máy bay đến Áo lao vào những buổi tập nặng trong trại huấn luyện của tuyển Anh, mà đó là họ đã được phép đến trễ, vì các đồng đội khác không phải đá FA Cup của họ đã có mặt từ hai ngày trước đó!

“Chúng ta cần một giai đoạn nghỉ ngơi hoàn toàn, không đá đấm gì hết, cho các cầu thủ, nếu chúng ta muốn hướng đến World Cup 2014”, Jordaan rút tỉa từ những kinh nghiệm tại Nam Phi. “Chúng ta phải đảm bảo rằng những cầu thủ được thư giãn đôi chút trước kỳ World Cup tại Brazil”.

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

Có thể bạn quan tâm

Deniz Undav: Ngày kép phụ hóa thân vào vai chính

Deniz Undav: Ngày kép phụ hóa thân vào vai chính

Deniz Undav: Ngày kép phụ hóa thân vào vai chính

Không phải Kai Havertz, Jamal Musiala hay Florian Wirtz, người hùng của tuyển Đức trong đêm nghẹt thở trước Bờ Biển Ngà lại là Deniz Undav - tiền đạo vốn chỉ được xem như một phương án dự phòng. Vào sân từ băng ghế dự bị, chân sút này ghi hai bàn thắng để mang về màn ngược dòng kịch tính cho Die Mannschaft.

Hà Lan trở lại trong hình hài quen thuộc

Hà Lan trở lại trong hình hài quen thuộc

Hà Lan trở lại trong hình hài quen thuộc

Khi Hà Lan chơi đúng với bản sắc của mình, bóng đá trở thành một màn trình diễn của tốc độ, kỹ thuật và sự sáng tạo. Đó chính là những gì diễn ra trong chiến thắng 5-1 trước Thụy Điển. Kết quả ấy không chỉ mở ra cánh cửa đi tiếp cho thầy trò Ronald Koeman mà còn thắp sáng niềm tin rằng cơn lốc da cam đang nổi lên trở lại.

Hành trình chinh phục ước mơ của Tijjani Reijnders

Hành trình chinh phục ước mơ của Tijjani Reijnders

Hành trình chinh phục ước mơ của Tijjani Reijnders

Thông qua The Players’ Tribune, tiền vệ Tijjani Reijnders của ĐTQG Hà Lan và Manchester City đã chia sẻ những dòng tâm sự về về cuộc hành trình chinh phục ước mơ của anh, từ một nhân viên siêu thị với trái tim vụn vỡ, đã đánh mất niềm tin vào bản thân, đến một tuyển thủ quốc gia Hà Lan.

“Cái kính vỡ” của Thổ Nhĩ Kỳ

“Cái kính vỡ” của Thổ Nhĩ Kỳ

“Cái kính vỡ” của Thổ Nhĩ Kỳ

Trong truyện ngắn “Cái kính”, nhà văn trào phúng người Thổ Nhĩ Kỳ Aziz Nesin kể về một người đàn ông liên tục đeo những cặp kính không phù hợp theo các chẩn đoán sai lầm, để rồi tin rằng thế giới méo mó trước mắt mình chính là sự thật. Chỉ khi mắt kính vỡ và rơi mất, ông mới nhìn thấy mọi thứ đúng như bản chất của chúng. Với bóng đá Thổ Nhĩ Kỳ, World Cup 2026 cũng là khoảnh khắc của cái kính vỡ ấy, khi mọi ảo tưởng về một “thế hệ vàng” cùng giấc mơ tái hiện kỳ tích năm 2002 tan thành từng mảnh.

Morocco: Sự đáng sợ của "Những chú sư tử Atlas"

Morocco: Sự đáng sợ của Những chú sư tử Atlas

Morocco: Sự đáng sợ của "Những chú sư tử Atlas"

Sau trận hòa đầy ấn tượng 1-1 trước Brazil ở ngày ra quân, Morocco tiếp tục khẳng định rằng họ không còn là hiện tượng nhất thời của bóng đá thế giới. Chiến thắng trước Scotland ở lượt trận thứ hai bảng C World Cup 2026 là lời tuyên bố đanh thép rằng “Những chú sư tử Atlas” đang trở thành một thế lực mới.

Xem thêm
top-arrow
X