Thứ Tư, 08/07/2026
Zalo

ĐT Italia: Sự nhạt nhòa của một cái tên

Thứ Sáu 25/03/2011 13:45(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Có phải mọi con đường đều dẫn đến Roma, như một câu châm ngôn nào đó mà cả thế giới biết? Không phải, chỉ có 9 con đường nối Roma với thế giới. Sự thật ấy cũng đúng với đội bóng Azzurra. Chẳng phải lúc nào người Ý cũng yêu đội tuyển của họ. Thắng lợi sẽ đoàn kết dân tộc quanh trái bóng. Còn thất bại…

Các tifosi ngày càng xa Azzurra

Thật khó có thể tin, là các tifosi vẫn còn yêu đội tuyển của họ như 5 năm trước, khi những chàng trai Thiên thanh đăng quang trong một đêm tuyệt đẹp và mát rượi ở Berlin. Italia là thế, một khi đội tuyển thất bại, thì đấy là lúc người ta ít yêu họ hơn. Và sự thật là sau khi đội bóng của Lippi leo lên đỉnh cao thế giới vào năm 2006, scandal Calciopoli cũng bùng nổ mở đầu cho sự đi xuống gần như tức thì của calcio và hình ảnh Azzurra. Sau World Cup 2006, tình yêu với Azzurra giảm dần, như là hệ quả từ thất bại của đội ở EURO 2008 và mới nhất World Cup 2010. Khi Prandelli chuẩn bị cầm quân đưa Italia đến trận đấu loại EURO 2012 với Slovenia đêm nay, điều mà ông nhận thấy từ phía người hâm mộ là sự thờ ơ đến mức lạnh người. Điều ấy có vẻ như là một lẽ đương nhiên mà một HLV Azzurra phải hứng chịu sau các giải đấu lớn mà Italia thất bại. Các tifosi hiện nhìn Prandelli như một kẻ ngoài hành tinh khác. Các nhà tài trợ bỏ rơi đội tuyển. Và số lượng khán giả xem truyền hình các trận gần đây nhất của Azzurra đã giảm 15%, mức giảm khủng khiếp so với cùng kì năm ngoái.

 

Cuộc khủng hoảng thành tích nặng nề của calcio trong những năm tháng hậu Calciopoli là một trong những lí do khiến hình ảnh Azzurra mờ nhạt hơn trong lòng người hâm mộ. Họ thậm chí không quan tâm đến việc đội bóng ấy đang tái thiết vất vả đến thế nào. Người ta nhanh chóng chỉ ra 2 vấn đề lớn khiến các tifosi ngày càng từ bỏ đội tuyển. Thứ nhất: người ta muốn nhìn thấy trong Azzurra những cái tên lớn, từ những đội bóng lớn. Calcio bây giờ hầu như không còn sản sinh ra những tên tuổi lớn nữa. 6 đội bóng đang dẫn đầu Serie A chỉ đóng góp cho Azzurra ở trận gặp Slovenia đúng 6 cầu thủ (Cassano, Thiago Motta, Pazzini, Ranocchia, Maggio, Mauri) thì 3 trong số đó đang gặp một số vấn đề, từ phong độ (Cassano) đến thể lực (Ranocchia, Thiago Motta). Đội bóng đóng góp nhiều tuyển thủ QG nhất, Juve, với 6 người, lại đang khủng hoảng và có nguy cơ không thể dự Cúp châu Âu mùa tới. Phải chăng, khi úp mở nói đến việc gọi những tên tuổi đã bước vào tuổi “nonno” (ông nội) như Totti và Del Piero, Prandelli đang tìm một giải pháp cứu vãn sự thất bại của hình ảnh đội tuyển. Thứ hai: người Italia không thể chấp nhận nổi cảnh đội tuyển của họ ngày càng xuất hiện nhiều “oriundi” (cầu thủ nhập tịch gốc Nam Mỹ) và những cầu thủ da màu (như Balotelli và có thể sắp tới, Okaka). Chỉ trong một triều đại ngắn ngủi của Prandelli, người ta thấy đã có 3 cầu thủ nhập tịch khoác lên mình màu áo Thiên thanh: Amauri, Ledesma và Thiago Motta. Tất cả chỉ là những giải pháp tình thế không hơn không kém. Đối với người Ý, những người mang nặng tinh thần địa phương hơn là quốc gia và rất bảo thủ, thì sự thuần chủng của dòng máu là điều mà người ta chờ đợi để có lí do cổ vũ cho một đội bóng mang danh quốc gia!

Lí giải cho một tình yêu bị phản bội

Chất lượng tuyển thủ quá thấp là do đâu? Rất nhiều nguyên nhân. Các chuyên gia nhìn ngay vào danh sách triệu tập để chỉ ra vấn đề dễ nhìn thấy nhất? Sự “tỉnh lẻ” hóa của đội tuyển. Ngoài Giuseppe Rossi đang chơi ở nước ngoài (Villarreal), ngoài 6 cái tên đã kể trên, 18 cầu thủ còn lại đang chơi cho những CLB được cho là “nhà quê”. Cho trận gặp Slovenia, Prandelli thậm chí đã phải gọi vào 2 cầu thủ đang chơi cho Cesena (Parolo, Santon), vốn đang chiến đấu kịch liệt để không xuống hạng. Tình trạng đó bắt nguồn từ làn sóng cầu thủ nước ngoài đổ vào Italia ngày một đông, chiếm số lượng chủ yếu trong các CLB đứng đầu BXH Serie A, khiến các cầu thủ Italia ngày càng khó khăn trong việc chiếm chỗ đứng. Trong đội hình Inter hạ Bayern 3-2 mới rồi, có đúng 2 tuyển thủ Italia (Ranocchia và người một nửa Italia là Motta) ra sân. 9 tháng trước đó, ở Madrid, khi Inter đăng quang vô địch cùng Mourinho, con số này là zero. Trong khi đó, chất lượng đào tạo trẻ của calcio ngày một kém, khi người ta luôn nêu ra tấm gương chiến thắng của đội Tây Ban Nha trong một loạt giải ở nhiều hạng tuổi trong các năm qua để làm tấm gương, nhưng không hề biết cách học theo. Prandelli không phải lo ngại quá nhiều cho các vị trí tấn công, khi tất cả cùng thấy là Prandelli có thể để cả Borriello ngồi nhà, nhưng đặc sản của calcio, thủ môn và hậu vệ xuất sắc, có lẽ đã tuyệt chủng. Sau Buffon là một khoảng trống mênh mông. Những trung vệ giỏi một thời không còn được tái tạo, khiến bây giờ người ta phải đặt cược vào những người như Bonucci hay Ranocchia và buộc một hậu vệ cánh là Chiellini phải chơi trung vệ. Mà Chiellini là ai, là một trong số 30 hậu vệ đã chơi ở vị trí của Maldini kể từ ngày anh rời đội tuyển cách đây 9 năm!

Thế mới thấy thương những người như Ferrara, kẻ thất sủng ở Juventus năm ngoái, nay thừa hưởng đội tuyển U21 thất bại từ tay cựu đồng đội Casiraghi, người lần đầu tiên đưa một đội Ý... không vượt qua vòng loại Thế vận hội Olimpic sau 7 lần liên tiếp tham gia trót lọt. Lí do đơn giản: trong tay Casiraghi lúc đó và Ferrara bây giờ không có một cầu thủ nào chơi ở Serie A, mà đang đầu quân cho các CLB Serie B, Lega Pro (hạng 3, 4), thậm chí đội trẻ của các CLB. Những đội U thấp tuổi hơn cũng đã thất bại đồng loạt. Điều gì sẽ xảy ra sau đây 3,4 năm nữa? Tương lai của Azzurra là bất trắc, số cầu thủ ngoại tiếp tục tăng và LĐBĐ Italia (FIGC) bất lực, xung đột giữa FIGC với các CLB ngày một lớn, đến mức có những chủ tịch, như De Laurentiis của Napoli, đã từng dọa sẽ không cho đội tuyểnQG triệu tập cầu thủ của mình.

Bao giờ khúc hoan ca vang lên với calcio và Azzurra? Không ai biết. Giờ những gì duy nhất được nghe là khúc aria Panis Angelicus dành cho tang lễ.

49 tuyển thủ ở Top 4: Chỉ có 5 là người Italia

Những ai so sánh đội tuyển Italia bây giờ với đội bóng đã đặt chân lên đất Slovenia cho trận đấu đầu tiên trên đất nước này mùa thu 1994 sẽ hiểu calcio đã thay đổi ra sao trong 2 thập niên qua. Đội hình ngày ấy là tập hợp của những ngôi sao chói sáng nhất mà Italia có, với hàng hậu vệ và tiền vệ của Milan vừa đoạt Champions và Scudetto. Cặp tiền đạo Signori-Casiraghi đã cùng Italia chiến đấu ở World Cup năm ấy. Italia là tập hợp của những cầu thủ Milan, Lazio, Inter và Parma. Bây giờ, tất cả đã thay đổi, cũng rất khác lần thứ 2 mà Italia quay lại Slovenia vào năm 2004, cho trận mở màn của triều đại Lippi, khi trong đội hình có đến 7 cầu thủ đã chơi ở EURO 2000 và 8 có mặt ở World Cup 2002, những người sau đó đã đăng quang ở Đức năm 2006. Bây giờ, là một Italia rất khác, với những tên tuổi lạ lẫm với giới hâm mộ, với những người thậm chí còn chưa xuất hiện ở một Cúp châu Âu nào, với thủ lĩnh là Cassano, nay đã 29 tuổi, và danh hiệu duy nhất anh đoạt được là một chức VĐ Liga cùng Real Madrid 2007 (năm ấy anh chỉ ra sân đúng…7 trận). Chỉ có 5 cầu thủ được triệu tập lần này đang chơi cho 4 CLB dẫn đầu Serie A, còn lại 20 cầu thủ khác đến từ 13 CLB khác nhau (1 của TBN, Villarreal). Điều đó cho thấy Prandelli đã khó khăn thế nào mới tập hợp được một đội tuyển. Đây mới là trận thứ 8 dưới quyền ông, và ông đã gọi cả thảy 49 cầu thủ, sử dụng 36 người (23 cầu thủ lần đầu khoác áo đội tuyểnQG) trong 7 trận đã qua (4 trận vòng loại, 3 giao hữu). Buồn biết bao cho các đại gia dẫn đầu calcio, những người đang sống bằng hơi thở ngoại quốc, khi cấp cho các đội tuyểnQG khác 49 cầu thủ trong đợt triệu tập đá vòng loại EURO 2012 và giao hữu này (Inter 14 cầu thủ, Milan 12, Udinese 10 và Napoli 8).
 

Tại sao Azzurra mất giá?

1) Chất lượng tuyển thủ giảm sút, hầu hết trong số các cầu thủ được triệu tập đang chơi cho các CLB trung bình và yếu.
2) Các CLB lớn không còn cung cấp cho đội tuyển các cầu thủ xuất sắc nữa.
3) Việc trong đội có mặt các cầu thủ nhập tịch và da đen (Balotelli) gây ra các phản ứng tiêu cực.
4) Thất bại nghiêm trọng của Azzurra ở EURO 2008 và World Cup 2010.


 (Theo Thể Thao Văn Hoá)

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Lionel Messi: Không gì có thể vùi lấp được thiên tài

Lionel Messi: Không gì có thể vùi lấp được thiên tài

Lionel Messi: Không gì có thể vùi lấp được thiên tài

Sau màn thoát hiểm nghẹt thở trước Cape Verde, Argentina lại viết tiếp một chương sử thi khác, thậm chí còn kịch tính hơn. Bị Ai Cập dẫn trước hai bàn, bị dồn đến mép vực sinh tử, rồi trong vỏn vẹn 13 phút (từ 79 đến 90+2), La Albiceleste ghi liền ba bàn thắng để hoàn tất cuộc ngược dòng tưởng như chỉ tồn tại trong điện ảnh. Và thêm một lần nữa, trung tâm của mọi cảm xúc, mọi ánh nhìn vẫn là Lionel Messi.

Leo Messi: Đàn ông ít khi khóc, họ chỉ khóc cho những điều xứng đáng

Leo Messi: Đàn ông ít khi khóc, họ chỉ khóc cho những điều xứng đáng

Leo Messi: Đàn ông ít khi khóc, họ chỉ khóc cho những điều xứng đáng

Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên ở Atlanta, Lionel Messi không còn giữ được vẻ bình thản quen thuộc. Anh bật khóc. Đó là nước mắt của người hiểu rất rõ rằng mỗi phút còn lại với Argentina ở World Cup 2026 đều có thể là phút cuối cùng của mình trong màu áo sọc xanh-trắng. Argentina đã có một trong những màn ngược dòng nghẹt thở nhất lịch sử giải, bị dẫn 0-2, rồi ghi 3 bàn từ phút 79 đến 90+2 và vào tứ kết.

Leo Messi đã chuẩn bị như thế nào cho World Cup 2026 để tiếp tục đạt đỉnh phong độ ở tuổi 39?

Leo Messi đã chuẩn bị như thế nào cho World Cup 2026 để tiếp tục đạt đỉnh phong độ ở tuổi 39?

Leo Messi đã chuẩn bị như thế nào cho World Cup 2026 để tiếp tục đạt đỉnh phong độ ở tuổi 39?

Sau cú hattrick phi thường được Lionel Messi tạo nên trong màn ra quân của ĐTQG Argentina ở World Cup 2026, trước đối thủ Algeria trên SVĐ Arrowhead, HLV trưởng của anh là Lionel Scaloni đã chia sẻ trước giới truyền thông như sau:

Romelu Lukaku: Tự chữa lành những vết sẹo cũ

Romelu Lukaku: Tự chữa lành những vết sẹo cũ

Romelu Lukaku: Tự chữa lành những vết sẹo cũ

Từng trở thành tâm điểm chế giễu vì những lần bỏ lỡ cơ hội và trải qua quãng thời gian dài vật lộn với chấn thương, Romelu Lukaku đang từng bước viết lại câu chuyện của chính mình tại World Cup 2026. Dù không còn là lựa chọn đá chính, tiền đạo 33 tuổi này vẫn trở thành quân bài chiến thuật tối quan trọng của tuyển Bỉ, liên tiếp ghi dấu ấn khi vào sân từ băng ghế dự bị và góp phần đưa “Quỷ đỏ” tiến sâu.

Người hùng tuyển Tây Ban Nha Mikel Merino: Câu chuyện về cột cờ phạt góc và những phút bù giờ

Người hùng tuyển Tây Ban Nha Mikel Merino: Câu chuyện về cột cờ phạt góc và những phút bù giờ

Người hùng tuyển Tây Ban Nha Mikel Merino: Câu chuyện về cột cờ phạt góc và những phút bù giờ

Sau khi vật lộn với chấn thương để kịp góp mặt tại World Cup, bàn thắng quyết định của Mikel Merino không chỉ đưa Tây Ban Nha vào tứ kết, mà còn là phần thưởng xứng đáng cho những hy sinh thầm lặng phía sau ánh hào quang.

Cristiano Ronaldo: Lần cuối cho một tình yêu

Cristiano Ronaldo: Lần cuối cho một tình yêu

Cristiano Ronaldo: Lần cuối cho một tình yêu

Không có cái kết viên mãn dành cho Cristiano Ronaldo trong kỳ World Cup cuối cùng của sự nghiệp. Chiếc cúp Vàng vẫn là nỗi tiếc nuối vĩnh hằng, nhưng điều đó không thể làm lu mờ di sản của một con người đã dành hơn hai thập kỷ để định nghĩa lại khái niệm về sự bền bỉ và khát vọng chinh phục.

Ronaldo xác nhận đá kỳ World Cup cuối cùng đồng thời cảm ơn những chỉ trích đã giúp anh trưởng thành

Ronaldo xác nhận đá kỳ World Cup cuối cùng đồng thời cảm ơn những chỉ trích đã giúp anh trưởng thành

Ronaldo xác nhận đá kỳ World Cup cuối cùng đồng thời cảm ơn những chỉ trích đã giúp anh trưởng thành

Cristiano Ronaldo đã nghe quá nhiều những lời ca ngợi như thể sự nghiệp của anh sắp khép lại. Nhưng trước thềm trận đấu giữa Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha ở vòng 1/8 World Cup, tiền đạo 41 tuổi khẳng định anh vẫn muốn tiếp tục khiến những người đã vội viết lời kết cho mình phải suy nghĩ lại, đồng thời xác nhận đây sẽ là kỳ World Cup cuối cùng trong sự nghiệp.

Neymar: Hoàng tử không bao giờ trở thành nhà vua

Neymar: Hoàng tử không bao giờ trở thành nhà vua

Neymar: Hoàng tử không bao giờ trở thành nhà vua

Neymar hiện là chân sút số một trong lịch sử đội tuyển Brazil với 80 bàn thắng. Trên phương diện thống kê, đó là một cột mốc phi thường. Thế nhưng nếu hỏi nhiều người Brazil về những tượng đài vĩ đại nhất của Seleção, Neymar thường không được xếp cùng hàng với những cái tên như Pele, Ronaldo Nazário, Romário, Zico hay Garrincha.

Erling Haaland: Người khổng lồ thuần phục điệu Samba

Erling Haaland: Người khổng lồ thuần phục điệu Samba

Erling Haaland: Người khổng lồ thuần phục điệu Samba

Trước cuộc đụng độ ở vòng 16 đội World Cup 2026, Na Uy chưa từng thất bại trước Brazil, khi thắng 2, hòa 2. Và hôm nay, lịch sử một lần nữa gọi tên đại diện Bắc Âu. Với chiến thắng 2-1 đầy quả cảm, Na Uy không chỉ nối dài chuỗi bất bại trước Selecao mà còn lần đầu tiên giành vé vào tứ kết World Cup, trong một ngày mà Erling Haaland biến sân MetLife thành nơi khẳng định vị thế của một siêu tiền đạo.

Xem thêm
top-arrow
X