Thứ Năm, 09/04/2026
Zalo

Dư âm thắng lợi của Inter: 38 năm, một lần bật khóc...

Thứ Sáu 30/04/2010 08:32(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Tan trận, bản nhạc “El Cant del Barca” vang lên ở Nou Camp như để tô điểm cho chiến công vĩ đại của những người anh hùng. Chung kết? Đúng, 38 năm rồi Inter mới lại có mặt ở trận đấu cuối cùng...

Phải là con nợ mới biết được cảm giác sung sướng khi trả hết nợ, phải là tù nhân mới hiểu được cái giá của tự do, phải là người mù lòa mới hiểu hết được giá trị của đôi mắt, phải chìm trong nỗi đau khổ triền miên người ta mới thấu hiểu được hạnh phúc.

Biết bao dòng lệ hạnh phúc lăn dài, biết bao tiếng nấc nghẹn ngào của hàng trăm triệu Interista đích thực trên khắp thế giới, những người đã sống trong cảm giác khắc khoải, hy vọng và khổ đau suốt một thời gian rất dài. Gần 10 phút từ sau bàn thắng của Pique với các Interista có khi còn dài hơn cả thế kỷ. Một thoáng giật mình bởi tiếng hét thất thanh của một BLV truyền hình (CĐV Barca) khi Bojan đưa bóng vào lưới, nhưng ngay sau đó là tiếng thở phào khi trọng tài không công nhận bàn thắng.

Mourinho và các học trò trở về Milano như những anh hùng

Nhưng rồi thời gian khủng khiếp ấy cũng chấm dứt bởi hồi còi mãn cuộc của trọng tài chính De Bleeckere sau cú phá bóng dứt khoát của Lucio. Những cầu thủ áo trắng ôm lấy nhau, trong khi Mourinho giơ hai tay lên trời, hướng đôi mắt ngạo nghễ lên các khán đài Nou Camp. Thầy trò Người đặc biệt đã chiến thắng dưới sức ép khủng khiếp của gần 10 vạn khán giả căm ghét ông...

Sẽ là thiếu sót nếu không nhắc đến lòng dũng cảm của tất cả các cầu thủ Inter. Chiến đấu trước đối thủ mạnh nhất hành tinh trong tình cảnh chỉ còn lại 10 người trong suốt hơn 1 giờ gần như là nhiệm vụ bất khả thi với mọi đội bóng. Vậy mà Inter đã làm được. Sẽ có người công kích họ cố tình câu giờ trong rất nhiều tình huống, nhưng đó là điều tất yếu khi phải chống chọi đối thủ mạnh hơn cả về kỹ thuật, quân số và lại có lợi thế sân nhà. Tan trận, hầu hết cầu thủ Inter đã ra sân từ đầu đều kiệt sức, nhưng những giọt mồ hôi họ để lại trên mặt sân Nou Camp không hề uổng phí, khi chính họ đã viết nên một trang mới trong lịch sử CLB.

“La Grande Inter” đã thực sự trở lại với lối chơi Catenaccio từng là nỗi khiếp sợ của cả thế giới. Hồi thập niên 60 thế kỷ trước, Inter có Helenio Herrera đại tài trên băng ghế chỉ đạo, thay thế ông bây giờ là Jose Mourinho lừng lẫy. Nhưng trên hết, tinh thần châu Âu của thập niên 1960 đã trở lại sau 4 năm mai một dưới thời HLV Mancini. Inter lột xác bắt đầu từ thắng lợi huy hoàng trước Chelsea, đội bóng hàng đầu Premiership. Và đêm 29/4, họ đã vượt qua Barca, đỉnh Everest với tất cả những kẻ mang trong mình sứ mệnh chinh phục Champions League.

38 năm trong nỗi khắc khoải chờ đợi 1 trận chung kết, 45 năm chìm trong nỗi đau khổ của kẻ không biết đến vinh quang và trở thành trò cười cho thiên hạ bởi những thất bại đáng hổ thẹn. Nay những nỗ lực không ngừng nghỉ của Đội bóng áo Xanh-Đen đã được đền đáp. Giờ là lúc đội bóng của chủ tịch Moratti nhận nhiệm vụ bước lên đỉnh cao nhất của bóng đá châu Âu như bậc cha anh.

Để hoàn tất hành trình đi vào lịch sử, Inter vẫn còn phải bước qua một thử thách gian nan khác là Bayern, trong trận chiến sẽ có tác động không nhỏ đến cuộc đua giữa Đức và Italia trên BXH UEFA. Ba tuần nữa, trên mặt cỏ Santiago Bernabeu đầy thân thuộc với Cambiasso, Samuel, Sneijder và cả Eto’o, liệu những Interista sẽ lại có thêm một lần bật khóc trong niềm hạnh phúc vô bờ bến...?

Thống kê
0. Inter vẫn chưa ghi được bàn nào trên sân Nou Camp trong suốt 40 năm qua, kể từ trận thắng Barca 2-1 tại UEFA Cup 1969/70.
1. Đây là lần đầu tiên Inter vượt qua đối thủ Tây Ban Nha tại bán kết cúp châu Âu sau 4 lần ôm hận (đều trước Real Madrid).
1.Inter chỉ có duy nhất 1 pha dứt điểm về phía khung thành Barca trong suốt cả trận, đó là pha đá phạt ở cự ly gần... 40 mét của Chivu ở đầu hiệp 2.
2. Trong đội hình Inter có 2 cầu thủ từng dự trận chung kết Champions League và đều ghi bàn - Lucio (Leverkusen, 2002) và Eto’o (Barcelona, 2006 và 2009).
25. Inter lép vế hoàn toàn so với Barca về tỉ lệ kiểm soát bóng, chỉ với 25%.

Nhân vật: Chiến thắng của Eto'o

Mùa Hè năm ngoái, Barca quyết định bán chân sút người Cameroon cho Inter để đổi lấy Ibra (CLB xứ Catalan phải các thêm 40 triệu euro). Hôm qua, Eto’o đã góp công lớn giúp Inter loại Barca và xét về góc độ hình ảnh trong mắt NHM, anh cũng thắng Ibra. Màn trả thù ngọt ngào với những người hắt hủi Eto’o. Dù không ghi bàn nhưng Eto’o thực hiện tốt nhiệm vụ chiến thuật, khác với sự mất hút của Ibrahimovic. Sự mờ nhạt của chân sút người Thụy Điển càng cho thấy quyết định bán Ibra của BLĐ Inter là đúng đắn. Bốn lần đối đầu đội bóng cũ Inter, 2 lần Ibra bị thay ra giữa chừng, 1 lần đá cả trận, nhưng mất hút và Barca hòa 0-0, một lần không đá phút nào thì Barca lại thắng Inter 2-0.

Champions League mùa này, Eto’o mới chỉ ghi 2 bàn nhưng đó đều là những bàn thắng quan trọng. Lần đầu là bàn mở tỷ số trong chiến thắng 2-0 của Inter trước Rubin Kazan ngày 9/12/09, chính thức giúp Nerazzurri giành quyền vào vòng knock-out. Lần thứ hai là bàn thắng quý hơn vàng khi anh giúp Inter thắng Chelsea 1-0 trong trận lượt về vòng 1/8 Champions League. Ibrahimovic ghi bàn nhiều hơn Eto’o (4 so với 2) nhưng anh lại không tạo được dấu ấn trong lối chơi của Barca. Ở vòng knock-out, Ibrahimovic lập công trong các trận đấu trên sân của Stuttgart (1 bàn) và Arsenal (2 bàn) nhưng khi thi đấu tại Nou Camp hoặc trong những thời khắc quyết định, anh lại chơi quá mờ nhạt. Giá trị chuyển nhượng và mức lương khủng của tiền đạo người Thụy Điển đã không xứng với những gì anh thể hiện trên sân. Mùa giải tới, Barca sẽ phải tìm kiếm những tiền đạo đẳng cấp khác và rất có thể Ibrahimovic phải ra đi. Eto’o thì không thế bởi anh đã thích nghi rất tốt trong sơ đồ chiến thuật của Inter. Năm ngoái, Eto’o ghi bàn giúp Barca thắng M.U 2-0 trong trận chung kết. Còn nếu năm nay, anh “diễn” lại điều này và giúp Inter thắng được Bayern, thế giới cầu thủ sẽ không có ai đọ được với chân sút người Cameroon trong lịch sử Champions League.
 
(Theo báo Bóng Đá)

Có thể bạn quan tâm

Sự khác biệt mang tên Jude Bellingham

Sự khác biệt mang tên Jude Bellingham

Sự khác biệt mang tên Jude Bellingham

Trong hơn một giờ đồng hồ ở Bernabeu, Real Madrid gần như bị Bayern Munich bóp nghẹt. Đội khách pressing gắt, kiểm soát nhịp độ tốt hơn và tạo ra cảm giác sắc bén trong từng pha chuyển trạng thái. Luis Diaz mở tỷ số trong hiệp một, rồi Harry Kane nhân đôi cách biệt chỉ 20 giây sau khi hiệp hai bắt đầu, đẩy Real vào thế chông chênh ngay trên sân nhà. Có thời điểm đại diện Đức chơi vượt trội đến mức khiến Real lép vế toàn diện.

Ở tuổi 40, Manuel Neuer vẫn là định nghĩa của sự phi thường

Ở tuổi 40, Manuel Neuer vẫn là định nghĩa của sự phi thường

Ở tuổi 40, Manuel Neuer vẫn là định nghĩa của sự phi thường

Manuel Neuer đã có một trận đấu phi thường, không những ở số lần cứu thua, mà còn ở cách anh kiểm soát mọi nguy hiểm bằng sự từng trải. Trong thế trận mà Bayern Munich vận hành trơn tru, Neuer vẫn là điểm tựa đảm bảo không một kịch bản xấu nào có cơ hội xảy ra.

Bruno Fernandes: "Khoảnh khắc Ronaldo bước ra sân Old Trafford khiến tôi nổi da gà"

Bruno Fernandes: Khoảnh khắc Ronaldo bước ra sân Old Trafford khiến tôi nổi da gà

Bruno Fernandes: "Khoảnh khắc Ronaldo bước ra sân Old Trafford khiến tôi nổi da gà"

Trong một cuộc phỏng vấn đặc biệt trên trang chủ Man Utd, Fernandes thừa nhận anh vẫn còn nổi da gà mỗi khi nhớ lại bầu không khí của ngày hôm đó. Anh cũng nhắc tới nhiều huyền thoại khác của Man United trong quá khứ, trong đó có việc anh rất muốn được chơi cùng Michael Carrick ở thời kỳ đỉnh cao của vị HLV này.

Xem thêm
top-arrow
X