Thứ Hai, 22/06/2026
Zalo

Frank Lampard: Đừng vội gạt tôi ra ngoài

Thứ Sáu 30/09/2011 14:04(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Chelsea chỉ có thể tự trách mình vì đã không thể bảo vệ được chiến thắng tại Mestalla, nhưng công bằng mà nói, thầy trò Villas-Boas đang dần mang lại niềm tin cho người hâm mộ, với những dấu hiệu tích cực về lối chơi và tinh thần chiến đấu.

"Tôi không muốn nhận lương chỉ để ngồi trên băng ghế dự bị", Lampard đã phát biểu như thế sau trận đấu với Valencia. Tiền vệ 33 tuổi này hiểu rằng mình không còn là sự lựa chọn số một trong đội hình Chelsea dưới thời Villas-Boas nữa, nên mỗi trận đấu là một cơ hội lớn để thể hiện mình. Và màn trình diễn ấn tượng tại Mestalla là một thông điệp, rằng anh vẫn còn rất hữu dụng.

Frank Lampard vẫn rất hữu dụng với Chelsea

Thực ra, công lớn trong bàn mở tỷ số thuộc về Malouda, người đã có pha đột phá dũng mãnh bên phía cánh phải, hút toàn bộ các hậu vệ Valencia, trước khi tạt ra cực kỳ thuận lợi để Lampard lao vào dứt điểm thoải mái. Nhưng dù sao, bàn thắng ấy cũng cho thấy "số 8" chưa hề mất đi những phẩm chất từng biến anh thành một trong những tiền vệ hàng đầu Premier League: di chuyển không bóng tốt, xử lý quyết đoán và chính xác như đã được lập trình. Sau 3 trận liên tiếp không được Villas-Boas xếp đá chính, kể từ sau thất bại 1-3 trước M.U, Lampard mới trở lại đội hình xuất phát, và bàn thắng ấy có ý nghĩa tinh thần rất lớn đối với anh.

Đã 3 tuần qua, Lampard chưa lần nào đá trọn một trận đấu nào, và có lẽ, nếu Villas-Boas để anh chơi trọn 90 phút tại Mestalla thì có thể Chelsea đã có thể ra về với 3 điểm trọn vẹn. Salomon Kalou, người vào thay anh ở phút 83, đã có một pha chơi bóng bằng tay hết sức vô duyên, dẫn đến quả phạt đền ở cuối trận. Rất nhiều người đã đặt câu hỏi tại sao khi đó, Villas-Boas không tung một cầu thủ có tư duy phòng ngự vào sân, thay vì một tiền đạo. Thực tế, Chelsea bị Valencia tấn công rất mạnh vào hành lang phải do Bosingwa trấn giữ, và chiến lược gia này đã tung Kalou vào sân để gây sức ép lên hành lang trái đối phương.

Đó không phải một tính toán không có lý, bởi tấn công cũng chính là một cách phòng ngự không kém phần hiệu quả. Vả lại, Villas-Boas chưa bao giờ là một HLV nặng về tư duy phòng thủ cả. Từ hồi ông còn dẫn dắt Porto, cho đến khi chuyển sang Chelsea cũng vậy. Nếu không phải Kalou, thì sai lầm hoàn toàn có thể rơi vào một cầu thủ khác.

Mestalla vẫn là "sân nhà" của Chelsea

Người được bầu là cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu vừa rồi là thủ thành Diego Alves của Valencia, chứ không phải những chân sút có tên trên bảng tỷ số như Lampard hay Soldado. Alves hoàn toàn xứng đáng với sự bầu chọn ấy, bởi nếu không có sự xuất sắc của anh thì Mestalla lại một lần nữa câm lặng trước đội bóng đến từ London.

Cho dù vẫn giữ chân được Banega, Albeda và Soldado, Valencia đã đánh mất phần hồn của mình, sau khi mất Mata vào chính tay... Chelsea. Ở Mestalla sáng qua, tiền vệ người Tây Ban Nha chưa thực sự tỏa sáng trong ngày tái ngộ, nhưng Chelsea vẫn là đội thể hiện rõ cái uy hơn hẳn. Cứ nhìn cái cách mà Torres tự tin cầm bóng qua một loạt các hậu vệ chủ nhà thì đủ thấy Chelsea đã tự tin như thế nào dù họ phải đá trên sân khách. Những chiến thắng từ quá khứ (tứ kết Champions League 2006-07) là một nguyên nhân, nhưng quan trọng hơn là chất lượng đội hình tốt hơn hẳn của họ.

Torres đã không thể nổ súng trận thứ ba liên tiếp, bởi những nỗ lực của anh đều bị từ chối bởi phản xạ xuất thần của Alves. Đáng tiếc nhất chính là tình huống ở đầu hiệp hai khi Torres bật cao hơn tất cả và đánh đầu cắm rất nguy hiểm, song Alves vẫn đổ người cực nhanh để cản phá. Trong một ngày hoạt động liên tục, thủ thành người Brazil còn liên tiếp cản phá các cú dứt điểm hiểm hóc khác của Lampard và Ramires. Không những thế, anh còn cứu một tình huống đá phản của đồng đội Victor Ruiz. Song sự xuất sắc của Alves lại bộc lộ một điểm yếu của hàng phòng ngự Valencia: không theo kịp tốc độ và những đường đan bóng của đối phương, khiến người gác đền của mình luôn rơi vào trạng thái làm việc căng thẳng.

So với người đồng nghiệp bên kia khung gỗ, Cech ít phải làm việc hơn, một phần vì các chân sút chủ nhà dứt điểm thiếu độ hiểm hóc và đa dạng. Suốt cả trận, Valencia sút đến 17 cú, gần gấp đôi so với Chelsea (9), nhưng cũng chỉ có 8 trong số đó trúng đích, giống như đội khách.

(Theo Thể Thao Văn Hoá)

 

Có thể bạn quan tâm

Ronaldo, Joao Neves và cái bẫy đáng sợ của Internet

Ronaldo, Joao Neves và cái bẫy đáng sợ của Internet

Ronaldo, Joao Neves và cái bẫy đáng sợ của Internet

Mọi chuyện bắt đầu từ một cuộc phỏng vấn sau trận khá bình thường. Sau trận hòa 1-1 của Bồ Đào Nha trước CHDC Congo ở trận ra quân World Cup, tiền vệ João Neves được hỏi về Cristiano Ronaldo, người như bạn có thể đã nhận ra thường xuyên chiếm trọn mọi cuộc tranh luận quanh các trận đấu của đội tuyển.

Bỉ đang chơi như một đội bóng hạng hai

Bỉ đang chơi như một đội bóng hạng hai

Bỉ đang chơi như một đội bóng hạng hai

Sau trận hòa chật vật trước Ai Cập ở ngày ra quân, đội tuyển Bỉ bước vào cuộc đối đầu với Iran với áp lực buộc phải chiến thắng. Trước một đối thủ bị đánh giá thấp hơn về mọi phương diện, từ chất lượng nhân sự, kinh nghiệm cho tới chiều sâu đội hình, đây lẽ ra phải là thời điểm để “Quỷ đỏ” tái khẳng định vị thế. Nhưng rốt cuộc, những gì diễn ra tại sân SoFi chỉ khiến nỗi thất vọng thêm chồng chất.

Deniz Undav: Ngày kép phụ hóa thân vào vai chính

Deniz Undav: Ngày kép phụ hóa thân vào vai chính

Deniz Undav: Ngày kép phụ hóa thân vào vai chính

Không phải Kai Havertz, Jamal Musiala hay Florian Wirtz, người hùng của tuyển Đức trong đêm nghẹt thở trước Bờ Biển Ngà lại là Deniz Undav - tiền đạo vốn chỉ được xem như một phương án dự phòng. Vào sân từ băng ghế dự bị, chân sút này ghi hai bàn thắng để mang về màn ngược dòng kịch tính cho Die Mannschaft.

Hà Lan trở lại trong hình hài quen thuộc

Hà Lan trở lại trong hình hài quen thuộc

Hà Lan trở lại trong hình hài quen thuộc

Khi Hà Lan chơi đúng với bản sắc của mình, bóng đá trở thành một màn trình diễn của tốc độ, kỹ thuật và sự sáng tạo. Đó chính là những gì diễn ra trong chiến thắng 5-1 trước Thụy Điển. Kết quả ấy không chỉ mở ra cánh cửa đi tiếp cho thầy trò Ronald Koeman mà còn thắp sáng niềm tin rằng cơn lốc da cam đang nổi lên trở lại.

Hành trình chinh phục ước mơ của Tijjani Reijnders

Hành trình chinh phục ước mơ của Tijjani Reijnders

Hành trình chinh phục ước mơ của Tijjani Reijnders

Thông qua The Players’ Tribune, tiền vệ Tijjani Reijnders của ĐTQG Hà Lan và Manchester City đã chia sẻ những dòng tâm sự về về cuộc hành trình chinh phục ước mơ của anh, từ một nhân viên siêu thị với trái tim vụn vỡ, đã đánh mất niềm tin vào bản thân, đến một tuyển thủ quốc gia Hà Lan.

“Cái kính vỡ” của Thổ Nhĩ Kỳ

“Cái kính vỡ” của Thổ Nhĩ Kỳ

“Cái kính vỡ” của Thổ Nhĩ Kỳ

Trong truyện ngắn “Cái kính”, nhà văn trào phúng người Thổ Nhĩ Kỳ Aziz Nesin kể về một người đàn ông liên tục đeo những cặp kính không phù hợp theo các chẩn đoán sai lầm, để rồi tin rằng thế giới méo mó trước mắt mình chính là sự thật. Chỉ khi mắt kính vỡ và rơi mất, ông mới nhìn thấy mọi thứ đúng như bản chất của chúng. Với bóng đá Thổ Nhĩ Kỳ, World Cup 2026 cũng là khoảnh khắc của cái kính vỡ ấy, khi mọi ảo tưởng về một “thế hệ vàng” cùng giấc mơ tái hiện kỳ tích năm 2002 tan thành từng mảnh.

Xem thêm
top-arrow
X