Thứ Tư, 08/04/2026
Zalo

Jose Mourinho: "Chúa, sau Chúa, là Tôi"

Thứ Tư 24/02/2010 08:56(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Cái tên Jose Mourinho ấy giờ nổi tiếng chẳng kém một ngôi sao danh tiếng nào của làng Showbitz. Và nước Anh, với Chelsea, chính là bệ phóng để Mourinho dám tự tin đưa ra một tuyên ngôn bất hủ: “Chúa, sau Chúa, là Tôi.”

Phải thừa nhận rằng những điều mà Mourinho làm được cho bóng đá nói chung và Chelsea nói riêng là rất lớn, rất đặc biệt. Chelsea, như Porto, chẳng khác gì một chú vịt xấu xí bỗng qua một đêm đã hóa thành thiên nga lộng lẫy. Dấu ấn của Mourinho từ quê hương Bồ Đào Nha sang đảo quốc Sương mù là quá rõ rệt. Ở sân Dragao, Jose mãi là tượng đài. Còn sau 3 năm chèo lái Stamford Bridge, Mourinho đã thiết lập được một kỷ nguyên lịch sử.

Nhưng nói đến Mourinho, không đơn giản chỉ là những thành quả liên quan đến bóng đá. Cái làm nên một Người đặc biệt ở Jose là tổng hòa của một con người tài năng nhưng bất trị. Ở bất cứ đâu, chiến lược gia người Bồ đều sẵn sàng tuyên chiến với tất cả, từ ông chủ, BLĐ đến báo chí, HLV đối phương, CĐV trung thành… Nếu có thể chia Mourinho thành hai phần, thì ở mảng sáng nhất, ông là một vĩ nhân. Còn ngược lại, góc khuất biến Jose thành một gã điên khùng.

 

Thế mới có chuyện từ Porto tới Chelsea và bây giờ Inter, mối quan hệ giữa Jose Mourinho với tập thể các đội bóng chỉ đơn thuần là công việc. Dường như, trong quan niệm và con mắt của Jose, chỉ Alex Ferguson là người bạn thực sự. Suốt những ngày này, người ta tò mò muốn biết cảm xúc của Mourinho trước lần tái ngộ đội bóng cũ. Sẽ có hàng loạt học trò, có thể có cả Abramovich. Nhưng Jose sẽ bắt tay ai trong số những người cũ ở Chelsea?

Câu hỏi ấy chẳng ai dám trả lời. Bởi nó còn tùy thuộc vào sự ngẫu hứng của Mourinho. Và cũng trong ít phút giây hưng phấn như thế, Mourinho từng buông ra những lời lẽ chẳng thể tệ hại hơn về Ancelotti - đối thủ của ông khi còn dẫn dắt AC Milan và bây giờ, ngồi trên chính chiếc ghế của Jose ở Stamford Bridge.

Nhưng rồi thì người ta cũng dần quen với kiểu tính cách dị hợm của Mourinho. Trong các cuộc chiến với Jose, chẳng ai có thể giành chiến thắng. Chelsea bỏ ông, sẵn sàng có Inter đón rước. Còn Hè tới, ví như Moratti cũng chán Mourinho, thì Real Madrid lại trải thảm đỏ mời ông về. Có lẽ, Jose Mourinho không phải Chúa. Nhưng sau Chúa, thì đúng là đến ông…

Họ đã nói:
Mourinho:
+ “Ancelotti ư? Ông ta không phải bạn tôi. Tôi luôn tự quyết định các vấn đề chuyên môn. Ancelotti thì khác, ông ấy thích nghe lời các ông chủ hơn”.
+ “Hình như Ancelotti cố tình quên HLV huyền thoại Arrigo Sacchi ở Milan. Ông ấy cũng chỉ đá bóng tầm tầm như tôi. Có thể Ancelotti chơi hay. Nhưng ông ta chẳng bao giờ có thể là nha sỹ”.

Ancelotti:
+ “Trong làng bóng, tôi có khối bạn bè. Nhưng Mourinho không thuộc số đó. Tôi chỉ tôn trọng ông ta mà thôi”.
+ “Tôi chẳng thích lối ăn nói của Mourinho. Đôi khi ông ấy tuôn ra những lời vô bổ”.
+ “Mourinho thay tôi ở Milan. Ồ không. Chúng tôi có khối người để đặt niềm tin như Leonardo hay Costacurta. Thậm chí, ông ta chẳng đủ trình để làm HLV thủ môn ấy chứ”.

(Theo báo Bóng Đá)

Có thể bạn quan tâm

Sự khác biệt mang tên Jude Bellingham

Sự khác biệt mang tên Jude Bellingham

Sự khác biệt mang tên Jude Bellingham

Trong hơn một giờ đồng hồ ở Bernabeu, Real Madrid gần như bị Bayern Munich bóp nghẹt. Đội khách pressing gắt, kiểm soát nhịp độ tốt hơn và tạo ra cảm giác sắc bén trong từng pha chuyển trạng thái. Luis Diaz mở tỷ số trong hiệp một, rồi Harry Kane nhân đôi cách biệt chỉ 20 giây sau khi hiệp hai bắt đầu, đẩy Real vào thế chông chênh ngay trên sân nhà. Có thời điểm đại diện Đức chơi vượt trội đến mức khiến Real lép vế toàn diện.

Ở tuổi 40, Manuel Neuer vẫn là định nghĩa của sự phi thường

Ở tuổi 40, Manuel Neuer vẫn là định nghĩa của sự phi thường

Ở tuổi 40, Manuel Neuer vẫn là định nghĩa của sự phi thường

Manuel Neuer đã có một trận đấu phi thường, không những ở số lần cứu thua, mà còn ở cách anh kiểm soát mọi nguy hiểm bằng sự từng trải. Trong thế trận mà Bayern Munich vận hành trơn tru, Neuer vẫn là điểm tựa đảm bảo không một kịch bản xấu nào có cơ hội xảy ra.

Bruno Fernandes: "Khoảnh khắc Ronaldo bước ra sân Old Trafford khiến tôi nổi da gà"

Bruno Fernandes: Khoảnh khắc Ronaldo bước ra sân Old Trafford khiến tôi nổi da gà

Bruno Fernandes: "Khoảnh khắc Ronaldo bước ra sân Old Trafford khiến tôi nổi da gà"

Trong một cuộc phỏng vấn đặc biệt trên trang chủ Man Utd, Fernandes thừa nhận anh vẫn còn nổi da gà mỗi khi nhớ lại bầu không khí của ngày hôm đó. Anh cũng nhắc tới nhiều huyền thoại khác của Man United trong quá khứ, trong đó có việc anh rất muốn được chơi cùng Michael Carrick ở thời kỳ đỉnh cao của vị HLV này.

Xem thêm
top-arrow
X