Thứ Ba, 30/06/2026
Zalo

Kẻ thất bại, Chelsea: Dấu chấm hết? Không, sự khởi đầu...

Thứ Năm 18/03/2010 14:35(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News
Inter đã có một chiến thắng thật xứng đáng. Về bất cứ phương diện nào, Ancelotti cũng phải thừa nhận điều đó. Trong một trận đấu đòi hỏi những cái đầu lạnh và những tấm giáp sắt đủ khả năng chịu va đập, Chelsea đã không thể vượt qua một đối thủ không chỉ chuẩn bị tốt hơn, mà còn lì lợm hơn, “cứng” đòn hơn, kiên nhẫn hơn, và thậm chí, nham hiểm hơn. Quá dễ để nói về những sai lầm, khi người ta thua. Nhưng sẽ là rất bất công, nếu xem Carletto là một biểu tượng thất bại chỉ sau 90 phút tại Stamford Bridge.

Ancelotti có vẻ đang mất phương hướng. Ở San Siro trước Inter và tại London trước Man City, các CĐV hào hứng nhìn Chelsea chơi tấn công, và... thua. Tái đấu với Mourinho, Blues dường như muốn theo đuổi một ý tưởng cầu toàn khi trở về với sơ đồ kim cương. Kết quả, họ lại thua nữa. Vì sao Ancelotti không huy động dàn tên lửa 4-3-3 ở Stamford Bridge để lập thế trận 1 chiều? Câu trả lời là họ chỉ cần 1 bàn thắng, và không cần phải cuống lên để rơi vào cái bẫy nào đó của Người đặc biệt. Có điều, việc theo đuổi một lối chơi rình rập gần giống như Inter là điều quá rủi ro. Khi trận đấu bị đẩy vào bế tắc với một trung lộ đẫm máu và tỷ số 2-1 giữ nguyên sau lượt đi, Mou đã cầm dao đằng chuôi. Còn Ancelotti, ông cùng các học trò lại phải ưỡn mình đón lưỡi dao số phận.

 


Khi Stankovic được thay thế bởi Pandev trong sơ đồ xuất phát, đó không hẳn là một đội hình tấn công. Thực tế, các tiền đạo của Mou đều di chuyển cực kỳ tích cực, bám sát hàng tiền vệ, và qua đó hoàn toàn biến Inter thành một khối thép nguội. Cách bố trí một đội hình như thế đã khiến Ancelotti không biết phải tấn công vào đâu. Việc đưa Joe Cole vào sân ở hiệp 2 có thể là một nước cờ sai. Nhưng trước đó, Chelsea cũng đã tỏ ra bị động, khi liên tục bị đánh úp phía sau hàng tiền vệ. Sự thật rất đơn giản, Mourinho đã chuẩn bị rất tốt cho trận đấu này. Phương án thứ nhất, nếu Chelsea muốn chơi sát ván ngay từ đầu, Inter đủ khả năng khiến cả 2 bên đều bị thương. Còn nếu trận đấu diễn biến ngược lại, những nhà ĐKVĐ Serie A cũng chẳng có lý do gì phải vội. Ancelotti muốn thưởng thức trận đấu và chờ đợi 1 bàn thắng ư? Ok, Mou quá giỏi trong việc lùi vào lô cốt, tắt đèn, và cùng bắn tỉa.

Đừng vội trách Ancelotti

Sau hơn 9 tháng, một Chelsea mang dấu ấn Ancelotti đã hình thành. Nhưng nếu muốn xem khoảng thời gian đó phải là bước đệm để Blues vươn lên đỉnh cao châu Âu thì không thể. Tại Champions League, thành công luôn hội tụ rất nhiều yếu tố. Abramovich có thể thẳng tay sa thải Carlo vì điều này (như Mourinho hay Grant), nhưng tỷ phủ người Nga sẽ không biết khi nào cuộc báo thù sẽ tái hiện, nhanh hệt như khi Special One lạnh lùng biến mất vào đường hầm hôm thứ Ba vừa qua. Chelsea không phải là Real Madrid. 5 HLV trong 3 năm đã là quá đủ cho câu trả lời về việc làm thế nào để trở thành những nhà vô địch. Đã có những sai lầm về chiến thuật của Ancelotti, nhưng khách quan mà nói, dưới tay ông, không cầu thủ nào thi đấu đáng trách. Việc Chelsea thất bại đau đớn ở Champions League trong suốt những năm qua, và việc họ bị loại một cách tâm phục trước Inter, có khác nhau không? Trên giấy tờ, xin thưa là không. Thua là thua, và điều quan trọng là Ancelotti có thời gian để nhận ra những thói quen xấu hay không?

Với Ancelotti, việc thất bại ở mùa đầu tiên tại châu Âu chẳng có gì là thảm họa cả. Nếu Abramovich muốn HLV của mình làm được những điều như ở Milan, ông ta sẽ phải học sự kiên nhẫn của người Ý. Năm 2001, nhiều Rossoneri mơ mộng vẫn thích Fatih Terim, người đã tạo ra một Milan với kiểu chơi Rinus Michels 4-3-1-2 đầy hoa mỹ. Sau 5 tháng, Terim bị đá bay khỏi San Siro. Ancelotti tới, nhưng chẳng mang theo một Rui Costa nào hết, ngoài cái tuổi 42 tuổi trẻ trung và những chiến thuật bê tông nổi tiếng ở Juve. Kết thúc mùa bóng, Milan đứng thứ 4, và người ta nói: “Đấy, hóa ra ông ta chỉ có vậy”. 1 năm sau, Milan chiến thắng ở Champions League. Năm sau nữa, họ giành Scudetto. Sau nữa là 2 trận chung kết và 1 chiến thắng ở châu Âu. Lịch sử đã qua, nhưng không ai có quyền chối bỏ nó. Cũng như không ai có quyền phán xét trình độ của Carletto chỉ sau 1 trận đấu.

Ở châu Âu, Chelsea không chỉ có thói quen thất bại, mà họ còn có rất nhiều điều mà những đội bóng lớn khác không có – kể cả Inter của Mou. Ngày mai sẽ bắt đầu từ hôm nay. Nếu Ancelotti vẫn còn ở đó, nếu những chiến binh Blues vẫn còn tiếp tục đứng lên sau những thất bại, nếu mọi thành công đều phải trả giá, thì hãy tin, dấu chấm hết ở Stamford Bridge thực ra mới chỉ là sự khởi đầu.

(Theo Thể Thao Văn Hoá)
Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Liệu các "quãng nghỉ tiếp nước" ở World Cup 2026 có thực sự làm đứt gãy "mạch trận"?

Liệu các quãng nghỉ tiếp nước ở World Cup 2026 có thực sự làm đứt gãy mạch trận?

Liệu các "quãng nghỉ tiếp nước" ở World Cup 2026 có thực sự làm đứt gãy "mạch trận"?

Các quãng nghỉ tiếp nước đã trở thành một chủ đề được bàn tán sôi nổi tại World Cup 2026, nhưng thực tế thì chúng đang ảnh hưởng đến các trận đấu với mức độ ra sao? Tích cực hay tiêu cực? Tại đây, chúng ta sẽ cùng nhau mổ xẻ những con số thống kê để có được một cái nhìn công bằng nhất.

Canada vào vòng 16 đội: Cứ vui đi khi đời cho phép

Canada vào vòng 16 đội: Cứ vui đi khi đời cho phép

Canada vào vòng 16 đội: Cứ vui đi khi đời cho phép

Từ một đội tuyển thường xuyên đứng ngoài rìa ở sân khấu World Cup, Canada đang từng bước viết lại lịch sử của chính mình. Chiến thắng nghẹt thở trước Nam Phi không chỉ đưa Les Rouges góp mặt tại vòng 16 đội World Cup 2026, mà còn là lời khẳng định rằng nền bóng đá xứ lá phong đã bước ra ánh sáng và dám mơ về những điều lớn lao.

Ở tuổi 39, Messi định nghĩa khái niệm "tận hưởng" ra sao?

Ở tuổi 39, Messi định nghĩa khái niệm tận hưởng ra sao?

Ở tuổi 39, Messi định nghĩa khái niệm "tận hưởng" ra sao?

Không chạy nhiều hơn để chứng minh mình vẫn còn sức mạnh, không tranh chấp quyết liệt để phủ nhận tuổi tác hoặc tìm mọi cách để níu giữ hình ảnh từng thuộc về mình. Lionel Messi đang chơi bóng như một người phải bước trên sân như thể đang đi dạo trong khu vườn quen thuộc của đời mình, nơi từng thảm cỏ, từng khoảng trống, từng nhịp của trận đấu đều đã được anh nằm lòng từ rất lâu.

Khi Anh bế tắc, may có “cậu Be”

Khi Anh bế tắc, may có “cậu Be”

Khi Anh bế tắc, may có “cậu Be”

Đội tuyển Anh đã từng nhiều lần mắc kẹt giữa những khối phòng ngự lùi sâu. Trước Panama, nỗi ám ảnh ấy lại hiện về. Họ cầm bóng áp đảo, nhưng mọi con đường dẫn đến khung thành đối phương khép kín như một mê cung không lối thoát. Và rồi, vào thời khắc sự sốt ruột dâng cao, Jude Bellingham đã hóa siêu anh hùng giải cứu “Tam sư”.

Ousmane Dembele: Đương kim Quả bóng Vàng là phải thế!

Ousmane Dembele: Đương kim Quả bóng Vàng là phải thế!

Ousmane Dembele: Đương kim Quả bóng Vàng là phải thế!

Từ một tài năng lỡ dở, luôn bị ám ảnh bởi chấn thương và sự thiếu ổn định, Ousmane Dembele đã hóa thành cơn cuồng phong của bóng đá thế giới. Sau những thành công rực rỡ ở cấp câu lạc bộ, Dembele đang thắp sáng hành trình của đội tuyển Pháp tại World Cup 2026 trên đất Bắc Mỹ mùa hè này.

Xem thêm
top-arrow
X