Thứ Tư, 08/04/2026
Zalo

Từ Stade de France đến Wembley: Barca và kí ức 5 năm

Thứ Ba 24/05/2011 13:46(GMT+7)

Theo dõi Bongda24h trên Google News

Đội bóng đến từ Catalunya ấy đang trải qua một trong những chu kỳ đẹp nhất trong lịch sử tồn tại của mình và sẽ là đẹp nhất nếu Pep đưa Barca vô địch Châu Âu thêm một lần nữa. Cái vòng quay 5 năm thật ngắn ngủi, nhưng vô cùng ý nghĩa với họ, ngần ấy năm thôi, Barca đã làm được làm vua Châu Âu nhiều hơn 100 năm tồn tại của mình.

Từ Stade de France đến Rome

Từ Rijkaard đến Pep, điểm chung giữa họ cùng Barca : Giành Champions League và Liga cùng một lúc. Giữa 2 sân đấu ấy, 2 trận chung kết, 3 năm đã qua. Đã có những người đến và đi, nhưng những người con của Barca và La Masia vẫn còn ở lại. Lúc ấy Rijkaard có Valdes, Puyol, Xavi, Iniesta và Messi, Pep cũng có họ để làm chứng nhân cho 2 lần nâng Cúp, ông còn thêm vài cầu thủ ngoại quốc nữa, nhưng lực lượng nòng cốt vẫn là những người kể trên. Không chỉ đóng vai trò then chốt trong cách vận hành, họ còn là đại diện cho một triết lý bóng đá của Barca.

Barcelona đang là đội hùng mạnh nhất châu Âu

Ở thời Rijkaard lúc ấy, người ta nể phục Barca vì họ chơi bóng với sự ngẫu hứng, làm say lòng người với nét đẹp của cách chơi tấn công đầy đột biến và thăng hoa. Người sáng chói nhất của HLV người Hà Lan là Ronaldinho, Camp Nou không quên anh, sẽ không ai có thể quên được nhưng đường chuyền mà mắt nhìn về hướng khác, những cú vẩy bóng, lắc hông hay những kĩ thuật cá nhân siêu việt mà không ai bắt chước được từ anh. Không ai xứng đáng hơn Ronaldinho làm đại diện tiêu biểu cho một Barca hoa mỹ lúc đó cả. Nhưng anh cũng sa sút quá nhanh, khi Pep lên nắm quyền, Ronaldinho phải ra đi và một Barca khác đã ra đời.

Từ sân cỏ nước Pháp đến Italia, Barca đã thay đổi rất nhiều, năm mà họ đoạt Champions League lần thứ 3, tập thể Barca, một đội ngũ mà sự thống nhất và kết dính đến độ đáng kinh ngạc đã vươn lên đỉnh vinh quang với một tốc độ không tưởng vì Pep mới dẫn dắt họ mùa đầu. Tư tưởng tiến công của ông, sự khoa học trong lối chơi và sự trưởng thành của những hạt nhân đã được trui rèn từ thời Rijkaard, Barca lại lên ngôi sau 3 năm. Sự lãng mạn vẫn được duy trì, nhưng Barca của Pep không phụ thuộc vào một cá nhân đơn độc. Thật khó để lựa chọn một ai đó làm đại diện tiêu biểu cho Barca thời ấy dù Messi lúc đấy đoạt QBV. Hãy chọn cả đội, còn cá nhân ư, hãy dành mọi lời khen cho Pep!

Từ Rome đến Wembley

Nhanh chóng, Barca lại góp mặt trong trận chiến cuối cùng sau một năm bị loại, và vẫn là Pep cùng các học trò. Barca đang nhắm đến một cột mốc vĩ đại khác trong một mùa giải mà dường như họ đạt đến đỉnh cao của sự hài hòa công thủ và cũng ở đỉnh của tiqui-taca. Vẫn 5 chiến binh ấy, 5 người do La Masia đạo tạo nên, so với 2 năm trước, vai trò của họ vẫn không đổi, vẫn là những trụ cột ở các tuyến và là những người có nhiệm vụ duy trì “chất” Barca. Quân đoàn của Pep lúc này không phải hiện tượng như lúc ông mới nắm quyền nữa, đó là một cỗ máy hủy diệt mà đối đầu với họ, tất cả đều phải lép vế về thế trận. Barca của Pep nhường hẳn khái niệm đối phó cho đối thủ, họ ra sân và chơi thứ bóng đá của riêng mình.

Từ lúc mà trọng tài Massimo Busacca thổi còi kết thúc trận Barca-M.U cách đây 2 mùa bóng đến lúc tiếng còi mở màn trận tái đấu giữa họ năm nay vang lên, Barca đã đi theo một hành trình chinh phục với sự tiến bộ dần lên của các trụ cột. Những gì đã hay, nay còn hay hơn nữa. Từ Rome đến Wembley, sự thăng tiến của Messi phản ánh những gì rõ nét nhất quá trình Barca duy trì và đạt đến một đẳng cấp cao hơn. Bây giờ, có thể xem anh như Ronaldinho thời Rijkaard về mặt hình ảnh của Barca giai đoạn này. Nhưng khác với tiền đạo người Brazil, Messi và Barca của Pep chưa đi đến cuối bước đường chinh chiến, họ chưa cho thấy đâu là giới hạn của mình!

Ở Stade de France, không có Messi vì anh chấn thương, nhưng Iniesta, Puyol và Valdes đều ra sân, thủ lĩnh của Barca giờ là Xavi ngồi dự bị. Ở Rome, cả 5 đều xung trận. Và giờ thì họ đón chờ 90 phút ở Wembley, ngắn ngủi với một đời người nhưng rất dài với sự chờ đợi. Cái đẹp nào cũng cần danh hiệu cả, Pep… 

Con số

12: Từ thời điểm vô địch Champions League năm 2009 đến trước trận chung kết này, Barca còn 12 cầu thủ trong đội có thể lặp lại thành tích vô địch. Đó là : Valdes, Alves, Pique, Puyol, Abidal, Busquets, Xavi, Iniesta, Messi, Pedro, Bojan, Keita. 2 năm trước, Alves và Abidal đều vắng mặt.
3: Chung kết với M.U sẽ là lần thứ 3 Pep cùng Barca xuất hiện ở Wembley. Lần đầu với tư cách cầu thủ, ông đã đoạt Cúp C1 năm 1992, lần thứ 2 là năm 1999, Pep cùng Barca đánh bại Arsenal (4-2) tại sân đấu này ở vòng bảng Champions League 199-2000.

5 năm lịch sử

Barca của Rijkaard - 2006

Thành tích : Vô địch Champions League
Số bàn thắng : 24
Chân sút số 1: Ronaldinho – 7 bàn

Barca của Pep - 2009

Thành tích: Vô địch Champions League
Số bàn thắng : 32
Chân sút số 1: Messi – 9 bàn

Barca của Pep - 2011
Thành tích: -
Số bàn thắng : 27
Chân sút số 1: Messi –11 bàn


(Theo báo Bóng Đá) 

Khám phá thêm nội dung hấp dẫn trong các chủ đề liên quan:

Có thể bạn quan tâm

Sự khác biệt mang tên Jude Bellingham

Sự khác biệt mang tên Jude Bellingham

Sự khác biệt mang tên Jude Bellingham

Trong hơn một giờ đồng hồ ở Bernabeu, Real Madrid gần như bị Bayern Munich bóp nghẹt. Đội khách pressing gắt, kiểm soát nhịp độ tốt hơn và tạo ra cảm giác sắc bén trong từng pha chuyển trạng thái. Luis Diaz mở tỷ số trong hiệp một, rồi Harry Kane nhân đôi cách biệt chỉ 20 giây sau khi hiệp hai bắt đầu, đẩy Real vào thế chông chênh ngay trên sân nhà. Có thời điểm đại diện Đức chơi vượt trội đến mức khiến Real lép vế toàn diện.

Ở tuổi 40, Manuel Neuer vẫn là định nghĩa của sự phi thường

Ở tuổi 40, Manuel Neuer vẫn là định nghĩa của sự phi thường

Ở tuổi 40, Manuel Neuer vẫn là định nghĩa của sự phi thường

Manuel Neuer đã có một trận đấu phi thường, không những ở số lần cứu thua, mà còn ở cách anh kiểm soát mọi nguy hiểm bằng sự từng trải. Trong thế trận mà Bayern Munich vận hành trơn tru, Neuer vẫn là điểm tựa đảm bảo không một kịch bản xấu nào có cơ hội xảy ra.

Bruno Fernandes: "Khoảnh khắc Ronaldo bước ra sân Old Trafford khiến tôi nổi da gà"

Bruno Fernandes: Khoảnh khắc Ronaldo bước ra sân Old Trafford khiến tôi nổi da gà

Bruno Fernandes: "Khoảnh khắc Ronaldo bước ra sân Old Trafford khiến tôi nổi da gà"

Trong một cuộc phỏng vấn đặc biệt trên trang chủ Man Utd, Fernandes thừa nhận anh vẫn còn nổi da gà mỗi khi nhớ lại bầu không khí của ngày hôm đó. Anh cũng nhắc tới nhiều huyền thoại khác của Man United trong quá khứ, trong đó có việc anh rất muốn được chơi cùng Michael Carrick ở thời kỳ đỉnh cao của vị HLV này.

Xem thêm
top-arrow
X