Cả một thế hệ yêu mến Becks, yêu vẻ đẹp hào hoa của anh, yêu những cú đá phạt, những quả tạt mang thương hiệu riêng của anh. Chúc mừng sinh nhật tuổi 45, người đàn ông chưa bao giờ cũ.
Trong thời đại của mình, hiếm có cầu thủ nào sở hữu hấp lực kinh khủng như David Beckham. Một cầu thủ vừa có ngoại hình đẹp, tài năng chơi bóng, khoác áo những đội bóng hàng đầu thế giới. Đến nay, khi đã giải nghệ, Beckham vẫn giữ cho mình một sức hút riêng biệt không thể nào trộn lẫn.
David là cầu thủ duy nhất tôi huấn luyện muốn làm người nổi tiếng. Cậu ấy không chỉ muốn được biết đến trên sân cỏ mà còn cả ngoài đời nữa. Sir Alex Ferguson
David Beckham vẫn luôn là một trong những người khiến Sir Alex Ferguson hối tiếc nhất. Trong cuốn hồi ký thứ hai xuất bản vào năm 2013, nhà cầm quân người Scotland chia sẻ: “David đã khoác áo một CLB vĩ đại. Sự nghiệp của cậu ấy cũng thực sự tuyệt vời. Cậu ấy ghi 12 đến 15 bàn mỗi mùa giải, thi đấu nhiệt huyết. Và sau đó cậu ấy đánh mất chúng, cậu ấy đánh mất cơ hội trở thành cầu thủ số một. Theo tôi, sau những thay đổi, cậu ấy không bao giờ vươn tới đẳng cấp mà các bạn mong muốn: đó là cầu thủ số một.
Quá trình này bắt đầu khi cậu ấy khoảng 22 hay 23. Cậu ấy đưa ra những quyết định khiến khó để giúp cậu ấy trở thành cầu thủ bóng đá thực sự vĩ đại. Điều đó khiến tôi rất thất vọng. Giữa chúng tôi không có thù oán gì mà tôi chỉ thất vọng mà thôi. Rất buồn. Tôi nhìn cậu ấy và nghĩ: ‘Con đang làm gì vậy, con trai?’”.
Trong suy nghĩ của Sir Alex, Beckham đã có thể ở lại Manchester United đến khi ông từ giã nghiệp cầm quân, gắn bó đến hết sự nghiệp cầu thủ trong màu áo “Quỷ đỏ” và trở thành một huyền thoại bất tử như Gary Neville, Ryan Giggs hay Paul Scholes. Nhà cầm quân người Scotland chỉ muốn Beckham là một cầu thủ bóng đá chứ không phải hình tượng giải trí, ông chỉ muốn cậu học trò mình chú ý đến trái bóng và sân cỏ chứ không phải thế giới showbiz.
Nhưng mọi thứ không phải lúc nào cũng có thể rạch ròi và đơn giản như thế. Khoảnh khắc Beckham ghi bàn vào lưới Wimbledon năm 1996, cuộc sống của anh đã thay đổi. Khi cánh tay anh vung lên, bàn chân phải tiếp xúc trái bóng và bóng đi vào lưới sau một quãng đường trên không trung, định mệnh đã mở ra cho Beckham một cuộc sống mới: sự chú ý, danh tiếng và tiền bạc. Sir Alex đã bằng mọi cách để cậu học trò của mình thoát khỏi những ánh nhìn săm soi, ông hiểu Beck có rất nhiều hấp lực với giới truyền thông.
Chiến lược gia tới từ Glasgow từng cho rằng cuộc hôn nhân của Becks với cô nàng Posh Spice của Spice Girls đã ngăn tiền vệ người Anh trở thành cầu thủ vĩ đại. Sir Alex từng giận điên người khi cánh paparazzi xếp hàng dài dọc đường vào Carrington để chờ Beckham xuất hiện với kiểu đầu mới và sau đó ông phát hiện ra đó là kiểu đầu mohawk đầy nổi loạn.
Beckham có khí chất và ngoại hình đẹp của một người mẫu, và đôi khi những mối liên hệ ngoài thể thao khiến năng lực của anh bị đánh giá thấp. Tuy nhiên đó là sai lầm. Beckham không phải mẫu cầu thủ “gánh đội”, có năng lực tự mình thay đổi cục diện trận đấu mà chúng ta thấy ở Ronaldinho, Lionel Messi hay Cristiano Ronaldo nhưng anh là cầu thủ giỏi. Có thể nói tên tuổi Beckham vượt khỏi khuôn khổ thể thao. Sir Alex từng nói ngoại trừ Johnny Giles, ông chưa bao giờ thấy cầu thủ nào có cái chân phải xuất sắc, chạm bóng gọn gàng và chính xác như Beckham. Trong khi đó Gary Neville khẳng định Beckham có thể đưa bóng đến bất cứ đâu, dù là khoảng cách xa hay gần.
Tần suất hoạt động, thái độ và sự chuyên nghiệp của Beckham là điều không bao giờ phải bàn cãi. Tại Cliff, sân tập cũ của Manchester United, Beckham luôn đề nghị các HLV buộc một chiếc lốp xe cũ vào góc khung thành rồi xếp bóng lần lượt ở khoảng cách 22m đến 32m để dứt điểm đưa bóng qua lỗ. Sau đó, anh nâng dần mức độ khó của các bài tập lên. Đó chính là nền tảng để những cú đá phạt xuất sắc, những quả tạt trứ danh của Beckham ra đời, để các khán giả được chứng kiến đường cong mỹ miều từ bàn chân phải của anh trong cuộc chạm trán Zaragoza sau này.
Sir Alex Ferguson từng miêu tả tôi là cầu thủ Manchester United trong màu áo Arsenal. Tôi nghĩ đó là một lời khen. Với tôi, tôi coi David Beckham là cầu thủ Arsenal trong màu áo Manchester United. Tony Adams
Bước qua bên kia sườn dốc sự nghiệp, Beckham vẫn giữ sự chuẩn mực cho bản thân. Khi anh gia nhập AC Milan ở tuổi 33, bác sĩ Jean Pierre Meersseman của Milan Lab gọi thể chất của Beckham là hiếm có. HLV Carlo Ancelotti thì khẳng định: “Ban đầu khi cậu ấy tập luyện với chúng tôi trong 2 tháng, tôi không không nghĩ mình sẽ để cậu ấy ra sân… Sau đó khi chứng kiến quá trình tập luyện của cậu ấy, tôi không còn lựa chọn nào khác là phải sử dụng cậu ấy”.
Beckham đã gói ghém phong độ đỉnh cao và gửi lại hết ở Manchester United cùng màu áo đỏ. Tuy nhiên những điểm dừng chân tiếp theo trong sự nghiệp, anh đều để lại ấn tượng đẹp. Ngày Beckham đá trận đấu cuối cùng cho Paris Saint-Germain, tiền vệ người London bật khóc. Các đồng đội đã chạy lại ôm Beckham, các khán giả có mặt trên sân Parc des Princes đã đứng dậy dành cho cựu thủ quân tuyển Anh những tràng pháo tay khi anh rời sân. Trên sân cỏ, Beckham không phải người vĩ đại nhất nhưng anh luôn có một chỗ đứng của riêng mình.
Nhìn lại sự nghiệp của Becks, đôi khi người viết vẫn có chút băn khoăn. Anh có thành công không? Câu trả lời là có. Hàng tá danh hiệu đã giành được, vô số siêu phẩm để đời đã tạo ra, anh cũng đã kiếm được rất nhiều tiền bạc. Dù vậy có gì đó thực sự bứt rứt rằng với tài năng như vậy, anh đã có thể gặt hái nhiều hơn nữa.
Nhưng đôi khi phải hơi nuối tiếc một chút như thế, ta mới trân quý những kỷ niệm đẹp. Dù có là chàng trai 21 trẻ trung, giang rộng cánh tay ăn mừng khi lập siêu phẩm vào lưới Wimbledon hay khi đã là người đàn ông ngoài tứ tuần, cha của 4 người con, chủ tịch của Inter Miami, hình ảnh Beck vẫn cứ đẹp trong lòng của mọi người như vậy. Cái tên anh vẫn đầy sức hút ở những nơi anh xuất hiện.
Cả một thế hệ yêu mến Beck, yêu vẻ đẹp hào hoa, yêu những cú đá phạt, những quả tạt mang thương hiệu riêng của anh. Chúc mừng sinh nhật tuổi 45, người đàn ông chưa bao giờ cũ.
Mohamed Salah không nhắc trực tiếp đến Arne Slot. Nhưng gần như ai cũng hiểu anh đang nói về ai khi đăng dòng trạng thái đầy nặng nề giữa lúc Liverpool trải qua mùa giải thất vọng.
Có lẽ tôi chẳng cần phải dẫn chuyện vòng vo làm gì. Lần đầu tiên Manchester United sa thải một vị chiến lược gia người Bồ Đào Nha khó tính trong bối cảnh đội bóng này đang kém 2 bậc so với nhóm dự Champions League, họ đã bổ nhiệm một cựu cầu thủ mang tính biểu tượng nhưng chưa có kinh nghiệm huấn luyện ở thế giới bóng đá đỉnh cao làm thuyền trưởng tạm quyền... và sau đó thắng 14/19 trận tiếp theo.
Trong kỷ nguyên Premier League, khi nói về hình mẫu của một tiền vệ trung tâm toàn diện, đại đa số chúng ta đều nhớ về bộ đôi Steven Gerrard và Frank Lampard. Suốt nhiều năm liền, họ từng là biểu tượng của giải đấu với bộ kỹ năng chơi bóng ấn tượng. Từ tư duy bóng đá, tố chất thủ lĩnh, khả năng dẫn dắt lối chơi của toàn đội, dứt điểm, kiến tạo và thậm chí cả sút phạt, mọi thứ đều gần như hoàn hảo. Ấy thế mà vẫn có người đã từng tiệm cận với trình độ của cả hai huyền thoại trên.
Chưa đầy 1 tháng, ĐT U17 Việt Nam 2 lần khiến khu vực phải ngả mũ thán phục. Đằng sau những con số kỷ lục và tấm vé đi World Cup ấy là dấu ấn đậm nét của một người đàn ông Brazil mang trái tim Việt Cristiano Roland.
Bên cạnh những cái tên ấn tượng trên hàng công U17 Việt Nam, HLV Cristiano Roland chắc hẳn rất hài lòng với màn trình diễn của một cầu thủ ít được chú ý.