Khi trọng tài Anthony Taylor nổi hồi còi mãn cuộc, cơn ác mộng với các cầu thủ Manchester United dường như không hề khép lại. Sau khi bị tra tấn bởi Liverpool, họ phải đối mặt với một cơn thịnh nộ chưa từng có đến từ người hâm mộ.
Nhưng trong số những người có mặt tại Old Trafford, có lẽ David de Gea là một ngoại lệ. Không giống như Ole Gunnar Solskjaer, Harry Maguire hay Fred, những người phải trực tiếp đứng mũi chịu sào cho thất bại muối mặt của “Quỷ đỏ”, De Gea dường như chịu số phận của một kẻ lực bất tòng tâm. Thủ môn là vị trí ít đóng góp vào hệ thống chiến thuật nhất, nhưng lại là vị trí bị ảnh hưởng nhiều nhất mỗi khi hệ thống đó gặp vấn đề. Đó là sự nghiệt ngã của kẻ đứng trong khung gỗ mà hình ảnh của De Gea hôm qua là minh chứng rõ ràng.
Càng nghiệt ngã hơn khi De Gea lấy lại phong độ vào đúng lúc Manchester United dần đánh mất chính mình. Bỏ qua tất cả những sai lầm trong mùa giải năm ngoái, bỏ qua quả luân lưu trong trận chung kết Europa League với Villarreal, De Gea đã trở lại cực kỳ ấn tượng trong mùa giải năm nay.
Phản xạ không tưởng trong tình huống phạt góc với Wolves, pha cứu thua ngoạn mục trên chấm 11m trong những phút cuối gặp West Ham, và cả cái chân nhanh như điện khước từ bàn thắng của Duvan Zapata trong cuộc lội ngược dòng trước Atalanta. Tất cả những tình huống cứu Man United khỏi cửa tử đã thực sự làm sống dậy một De Gea thần thánh ngày nào. Nhưng hôm qua là một ngày mà ngay cả vị thánh trong khung gỗ cũng bất lực để mang về một chút hy vọng dù là nhỏ nhất cho các cổ động viên tại Old Trafford.
Mùa giải này David de Gea đang thi đấu tốt, nhưng rồi anh phải đón nhận thất bại 0-5 trước Liverpool. Ảnh: Manchester United
Tròn 10 năm trước, De Gea cũng từng trải qua một buổi tối ác mộng sau trận thua 1-6 trước Man City. Nhưng đó là khi United vẫn còn Sir Alex trên băng ghế chỉ đạo, và thủ thành người Tây Ban Nha cũng mới chỉ ở tuổi đôi mươi. Những pha ra vào không hợp lý của De Gea đã dần được cải thiện theo năm tháng, nhưng Sir Alex giờ đây không còn ngồi trên băng ghế huấn luyện nữa mà chỉ còn biết lắc đầu ngao ngán trên khán đài.
Cùng với Phil Jones, De Gea là nhân chứng sống còn lại từng trải qua đầy đủ những cung bậc cảm xúc của Quỷ đỏ trong suốt một thập kỷ. Từ trận thua tủi hổ trong trận derby Manchester năm nào, cuộc lật đổ ở mùa giải sau đó, sự chấm dứt của triều đại Alex Ferguson, những hy vọng le lói với cú đúp danh hiệu thời Mourinho, cho tới khi chạm đáy thất vọng sau trận thua 5 bàn không gỡ trước đại kình địch Liverpool.
Nhưng nếu như Phil Jones đã dần đánh mất vị trí tại Old Trafford, thì De Gea vẫn là một nhân tố cực kỳ quan trọng trong đội hình Man United. Anh cống hiến gần như trọn vẹn sự nghiệp đỉnh cao cho Quỷ đỏ, nhưng nỗi buồn thì dài mà niềm vui thì ngắn chẳng tày gang. Schweinsteiger không sai khi anh nói rằng không ai có thể chạm tới đẳng cấp của Manuel Neuer, kể cả là David De Gea. Nhưng với những gì mà thủ thành số 1 của Man United thể hiện trong suốt một thập kỷ, anh xứng đáng có được nhiều vinh quang hơn trong màu áo đỏ.
“Dave saves”. Câu slogan ngắn gọn của các Mancunian là đủ để nói về những điều không tưởng mà David De Gea làm được trong khung gỗ. Nhưng giờ đây anh cũng không thể cứu rỗi nổi một tập thể rệu rã và có quá nhiều vấn đề. Để rồi tất cả bất giác phải hỏi lại, giờ đây ai là người có thể cứu De Gea khỏi đống điêu tàn?
Liverpool tiếp tục chìm sâu trong khủng hoảng với thất bại 0-4 trước Manchester City tại vòng Tứ kết FA Cup. Và một lần nữa cái tên Mohamed Salah là tâm điểm của sự thất vọng.
Nhiều người từng nói rằng sự xuất hiện vài giây ngắn ngủi của Harvey Elliott trong đoạn video chúc mừng Giáng sinh của Aston Villa là lời nhắc nhở với người hâm mộ của họ rằng tiền vệ người Anh vẫn đang là một thành viên của đội bóng, chứ không phải một kẻ xa lạ nào khác.
Gabriel Jesus sẽ bước vào năm hợp đồng cuối cùng với Arsenal ở mùa hè 2026. Và anh từng thổ lộ trước truyền thông rằng bản thân muốn được gia hạn hợp đồng để tiếp tục cống hiến cho Pháo thủ thành London. Thế nhưng, đó đơn giản chỉ là nguyện vọng cá nhân của chân sút người Brazil.
Alexandre Pato ngả lưng vào ghế và thả mình trôi ngược dòng thời gian về gần hai thập kỷ trước, trở lại với phiên bản của chính anh khi mới 17 tuổi, vào ngày đầu tiên đặt chân tới gã khổng lồ AC Milan của bóng đá Italy hồi mùa hè năm 2007.
Đó là một buổi chiều đầy nắng tại Las Rozas, trụ sở của Liên đoàn bóng đá Tây Ban Nha ở phía tây bắc Madrid, trước trận giao hữu với Serbia vào thứ Sáu tuần trước.