Khi còn nhỏ, Khvicha Kvaratskhelia thường ngồi chờ những quả táo lớn lên. Những mùa hè của cậu diễn ra ở Tsalenjikha, quê hương của gia đình nằm dưới chân dãy Caucasus hùng vĩ của Georgia. Giữa ngôi nhà và dòng sông là một khoảng cỏ xanh rộng lớn, được khép lại ở một đầu bằng cánh cổng sắt lớn. Đó là sân bóng hoàn hảo, ngoại trừ một chi tiết.
![]() |
Từ rất lâu rồi, trên đỉnh cánh cổng luôn được gắn những chi tiết trang trí bằng kim loại sắc nhọn. Cha của Kvaratskhelia, ông Badri, cũng từng là cầu thủ chuyên nghiệp và đã làm nổ không biết bao nhiêu quả bóng vì những mũi nhọn ấy. Vẫn nhớ cảm giác bật khóc mỗi khi bóng bị thủng, ba mươi năm sau ông dặn dò Khvicha, cậu con trai thứ hai của mình.
Không lâu sau, khi nghe thấy tiếng bóng đập vào cánh cổng kim loại, Badri bước ra ngoài để xem con trai có nghe lời hay không. Nhưng ông nhận ra một điều khác lạ.
Trên mỗi đầu nhọn giờ đây đều có một quả táo được cắm lên. Nếu cú sút trúng vào đó, bóng sẽ chỉ bật ngược trở lại một cách vô hại. Mỗi tháng Sáu, Kvaratskhelia lại lặp lại nghi thức ấy, hái những quả táo chín sớm từ trên cây. Cậu làm hỏng ít bóng hơn cha mình rất nhiều.
Tuy nhiên, Badri lại gặp một vấn đề mới.
“Trong sân chẳng bao giờ có cỏ mọc được cả. Vì từ sáng đến tối, Khvicha chỉ biết đá bóng.”
Có lẽ sự sáng tạo ấy không phải điều bất ngờ.
Bản sắc vùng miền có ý nghĩa rất lớn tại Georgia. Dù lớn lên chủ yếu ở thủ đô Tbilisi, gia đình Kvaratskhelia là người Mingrelia, một nhóm sắc tộc sinh sống ở phía tây đất nước.
“Người Samegrelo rất thông minh,” Badri nói.
“Rất thông minh và cực kỳ sáng tạo. Chúng tôi là những con người của vùng núi và hành xử đúng như vậy. Nếu chúng tôi bắt tay với bạn thì coi như mọi chuyện đã được quyết định, không cần chữ ký nào cả. Đó là cách bạn cần hiểu về Khvicha, cũng là nền văn hóa đã nuôi dưỡng nên con người cậu ấy.”
![]() |
Dù Tsalenjikha chỉ có khoảng 25.000 dân, nơi đây lại có ảnh hưởng vượt xa quy mô của mình trong lịch sử Georgia.
Terenti Graneli, nhà thơ nổi tiếng nhất của đất nước trong suốt 800 năm, sinh ra tại đây. Meliton Kantaria, người lính cắm lá cờ Liên Xô lên tòa nhà Reichstag năm 1945, cũng xuất thân từ vùng đất này.
Nhưng giờ đây, khi hướng tới chức vô địch Champions League thứ hai liên tiếp, danh tiếng của chàng cầu thủ chạy cánh 25 tuổi đã vượt xa tất cả những cái tên ấy.
Trong ngôi nhà của gia đình Kvaratskhelia tại Tbilisi vẫn còn lưu giữ một cuộn băng VHS tự quay do mẹ anh, bà Maka, thực hiện.
Do Badri thường xuyên xa nhà vì sự nghiệp cầu thủ, từng thi đấu nhiều năm tại Azerbaijan và có ba lần khoác áo đội tuyển quốc gia Georgia, Maka muốn gia đình luôn giữ được sự gắn kết.
Trong đoạn băng ấy, Badri thi đấu cho FK Shamkir của Azerbaijan ở vòng loại Champions League gặp Skonto FC của Latvia và ghi một cú hat trick. Kvaratskhelia khi còn nhỏ đã xem đi xem lại những pha đá phạt của cha rồi miệt mài tập theo.
Khi Khvicha bắt đầu những bước đầu tiên trong sự nghiệp chuyên nghiệp, Badri bất ngờ lâm bệnh nặng.
![]() |
| Ba mẹ của Kvaratskhelia |
Các bác sĩ thông báo ông cần được phẫu thuật tim khẩn cấp nhưng gia đình không đủ khả năng chi trả.
Cuối cùng, chính mức lương đầu tiên được tăng đáng kể của Kvaratskhelia tại Lokomotiv Moscow đã giúp thanh toán ca phẫu thuật cứu sống cha mình.
“Đối với nó, đó thậm chí còn không phải một câu hỏi cần suy nghĩ,” Badri kể.
Badri có mặt trên khán đài trận chung kết Champions League mùa trước, nơi PSG đánh bại Inter 5-0 và con trai ông ghi bàn thắng thứ tư.
Trong những khoảnh khắc cảm xúc dâng trào, vì trái tim của mình, ông buộc phải rời khỏi khu vực ghế gia đình để bình tĩnh lại.
Khi đạt tốc độ cao nhất, Kvaratskhelia không chạy mà như đang trôi đi.
Anh đổi hướng giống như dòng nước len lỏi qua những ghềnh đá, điều từng được thể hiện hoàn hảo trong bàn thắng vào lưới Aston Villa tại tứ kết Champions League mùa trước. Axel Disasi hoàn toàn bị bỏ lại phía sau, loạng choạng rồi ngã xuống. Cú dứt điểm của Kvaratskhelia như một lưỡi dao ghim thẳng thông điệp vào bức tường: PSG giờ đây là một thế lực hoàn toàn mới, với cầu thủ người Georgia là mũi nhọn nguy hiểm nhất.
Cha mẹ anh đã thấy điều đó từ lâu.
“Con trai cả của chúng tôi hơn Khvicha năm tuổi,” Maka kể.
“Khvicha luôn muốn đi theo anh trai. Nhưng khi mới năm tuổi, chúng tôi đã nhận thấy cách nó đuổi theo anh mình. Nó lao thẳng về phía trước với tốc độ rất cao rồi bất ngờ đổi hướng 90 độ mà không hề giảm tốc.”
Badri nhớ lại:
“Có lần Khvicha được tặng một bộ võ phục và được khuyên thử tập judo. Đây là môn thể thao cực nhanh, chỉ cần chậm một giây là đã nằm sàn. Huấn luyện viên nhìn thấy phản xạ của nó và lập tức nhận ra đây là một đứa trẻ có tố chất thể thao.”
![]() |
|
Khvicha và mẹ
|
Ở đẳng cấp Champions League, rê bóng cũng là một dạng chiến đấu.
Những huấn luyện viên đầu tiên từng kinh ngạc trước tần suất những cú chạm bóng nhanh và nhẹ của Kvaratskhelia. Đôi khi, chúng giống đấu kiếm hơn là bóng đá.
Người ta thường nói những nghệ sĩ kỹ thuật bậc thầy yêu trái bóng trước khi yêu môn thể thao này. Kvaratskhelia cũng không ngoại lệ.
“Khi mới tập đi, nó đã đi cùng trái bóng,” Maka kể.
“Khi ngủ, nó cũng ngủ cùng trái bóng. Khu chúng tôi sống có rất nhiều sân bê tông nhỏ. Mỗi tối, khi Badri đi vắng, tôi lại đi tìm con khắp các sân chơi cho đến khi thấy nó ở cách nhà hàng trăm mét.
“Nhưng bạn biết không, kể cả khi còn là một đứa trẻ, nó chưa bao giờ đá bóng cho vui. Mỗi lần mất bóng, nó lập tức tăng tốc chạy về hỗ trợ thủ môn. Có lẽ đó là lý do tôi biết nó sẽ ổn khi chuyển tới Napoli.”
Chính tại Italy, nơi anh chuyển tới năm 2022, Kvaratskhelia đã xây dựng danh tiếng trên khắp châu Âu bằng khả năng rê dắt của mình.
Người hâm mộ Napoli yêu mến chàng trai trẻ với khuôn mặt luôn cau lại vì tập trung, người thực hiện những pha chạm bóng mềm mại như đang kéo vĩ trên một cây violin.
Ban đầu họ gọi anh là Kvaradona. Sau đó là Kvaravaggio.
![]() |
Nghệ thuật ấy được hình thành giữa những khối bê tông thô ráp của Tbilisi.
“Những sân bóng đó rất nhỏ, xung quanh luôn có sáu hoặc bảy cầu thủ,” Badri nói.
“Vì vậy rất khó xoay sở, buộc bạn phải rê bóng theo cách đó. Và nếu chơi trên mặt nhựa đường, bạn phải biết bảo vệ bản thân. Bạn luôn đứng rất vững vì ngã xuống là có thể chấn thương.”
Tbilisi là thành phố của những mảng sáng tối đan xen.
Cây cỏ mọc lên từ những khe nứt bê tông, vẻ đẹp của thành phố đến từ sự hoang dã tự nhiên ấy.
Khuôn mặt Kvaratskhelia xuất hiện trên những tấm biển quảng cáo dẫn tới nhà thờ Sameba, công trình tôn giáo lớn và nổi tiếng nhất Georgia. Chúng quảng bá cho một thương hiệu nước khoáng Georgia, hiện là nhà tài trợ của PSG.
Trong một đất nước đang trải qua nhiều biến động chính trị, anh là biểu tượng mà mọi người có thể cùng hướng về.
Kvaratskhelia được tuyển trạch viên trưởng của Dinamo Tbilisi, Temur Ugrekhelidze, phát hiện khi mới 10 tuổi tại một giải đấu dành cho trẻ em trong khu phố.
Ngồi trong văn phòng tại học viện Dinamo, Ugrekhelidze kéo thấp chiếc mũ xuống khi nhớ về ngày ấy.
“Đó là sự dũng cảm,” ông nói.
“Đó là điều nổi bật nhất. Mỗi lần rê bóng, cậu ấy đều hướng lên phía trước. Rất nhiều cầu thủ thử một lần, mất bóng rồi không dám làm lại. Nhưng kể cả khi mất bóng năm lần liên tiếp, Khvicha vẫn tiếp tục đối mặt đối thủ và lao lên phía trước.”
Nhiều năm sau, một bức ảnh từ ngày hôm đó bất ngờ xuất hiện khi Georgia đánh bại Bồ Đào Nha tại Euro 2024.
Trong ảnh là cậu bé Kvaratskhelia đang cố nhón người để lọt vào khung hình bên cạnh thần tượng của mình.
Khi các cầu thủ Georgia chạy tới khán đài ăn mừng chiến thắng 2-0, trận thắng lớn nhất trong lịch sử bóng đá nước này, Kvaratskhelia lại chạy tới an ủi thần tượng.
“Con nói với Ronaldo rằng: ‘Cháu rất xin lỗi vì đã đánh bại chú’,” Maka kể.
“Nó muốn chắc chắn rằng mọi thứ vẫn ổn và không có cảm giác khó chịu nào. Ronaldo đáp lại: ‘Chúc may mắn, tôi ủng hộ cậu.’ Sau đó, Ronaldo còn tự mình vào phòng thay đồ của Georgia để tặng áo cho Khvicha.”
Tuy nhiên, tại học viện Dinamo ngày ấy, Kvaratskhelia chưa phải ngôi sao lớn nhất.
“Kvara không phải cầu thủ xuất sắc nhất ở giai đoạn đó,” giám đốc học viện Levan Gvantseladze nói.
“Zuriko Davitashvili khi ấy nổi bật hơn nhiều. Kvara luôn có kỹ năng, nhưng cậu ấy gầy và phát triển thể chất chậm hơn nên đôi lúc gặp khó khăn.”
So với các anh em trong gia đình, Kvaratskhelia trưởng thành khá muộn.
Anh thi đấu ở vị trí tiền vệ cánh phải truyền thống trong phần lớn thời gian ở các đội trẻ, thay vì đá cánh trái như hiện nay.
Gvantseladze cho rằng chính điều đó đã giúp anh phát triển khả năng bó vào trung lộ từ cánh trái, đồng thời phù hợp với yêu cầu phòng ngự trong hệ thống của Luis Enrique tại PSG.
![]() |
“Một điều khác cũng giúp ích cho cậu ấy hiện tại là khi đó chúng tôi là đội mạnh nhất Georgia,” ông nói thêm.
“Các đối thủ thường lùi rất sâu nên khoảng trống ở khu vực cuối sân gần như không có. Cách duy nhất để phá vỡ điều đó là sự sáng tạo, tính quyết liệt và khả năng rê bóng một đối một. Những phẩm chất ấy vẫn còn nguyên trong màu áo PSG ngày nay.”
Badri nhớ thêm một câu chuyện khác:
“Có lần nó bị sốt rất nặng, không thể tập luyện trong cả tháng. Nhưng với một cậu bé 14 tuổi, đó là điều khủng khiếp. Hôm ấy Dinamo gặp đại kình địch Saburtalo và nó nhất quyết đòi ngồi dự bị.
“Cuối hiệp một, thủ môn của Dinamo bị thẻ đỏ. Khvicha vào sân và bùm một cái, Dinamo thắng 3-0, cả ba bàn đều do nó ghi.”
Các huấn luyện viên Dinamo ngày càng tin tưởng cậu học trò đặc biệt này và những quy tắc thông thường bắt đầu được nới lỏng.
Gia đình Kvaratskhelia gặp nhiều khó khăn khi anh bước vào tuổi thiếu niên.
Họ chật vật về tài chính. Badri phải ở lại Azerbaijan để kiếm việc làm, còn Maka tạm thời quay về Tsalenjikha.
“Tuổi thơ của tôi ở Georgia đôi lúc khá khó khăn,” Kvaratskhelia từng viết trong một bài cho The Players' Tribune.
“Đôi lúc thôi. Tôi không muốn kể chi tiết. Nhưng không phải lúc nào cũng dễ dàng, bạn hiểu chứ?”
Maka thường đưa cho con trai một ít tiền tiêu vặt khi tham dự các giải đấu.
“Nhưng nó chẳng bao giờ tiêu,” bà cười.
“Nó giữ lại rồi mang về, sau đó mua quà cho các anh em, cho bạn bè hoặc dẫn những đứa trẻ khó khăn khác đi ăn McDonald's. Nó luôn chia sẻ với mọi người.”
![]() |
Lo lắng về những khó khăn mà Kvaratskhelia phải đối mặt, huấn luyện viên trẻ gắn bó lâu năm với anh, Vladimer Kakashvili, đã đưa ra một đề xuất.
“Tôi thấy cuộc sống của cậu ấy có quá nhiều vấn đề,” Kakashvili nói.
“Khi đó chỉ những cầu thủ sống ngoài Tbilisi mới được ở lại học viện toàn thời gian. Nhưng tôi đã thuyết phục Levan cho Khvicha ở lại. Và lịch trình đó giúp cậu ấy rất nhiều.”
Từ đó, Kvaratskhelia có thể thức dậy, tập luyện, đi học rồi tiếp tục tập luyện mà không mất thời gian di chuyển.
Trong căn phòng ký túc xá đơn sơ với hai chiếc giường, hai bàn học và hai tủ quần áo ấy, hành trình của một trong những cầu thủ xuất sắc nhất thế giới đã tiếp tục được viết nên.
Và giờ đây, khi hướng tới chức vô địch Champions League thứ hai liên tiếp cùng PSG, lời hứa mà anh dành cho người thầy cũ vẫn còn nguyên giá trị.
“Sau trận bán kết năm ngoái, Khvicha đã hứa với tôi,” Kakashvili kể.
“Nếu vô địch, cậu ấy sẽ mang chiếc cúp trở lại Tbilisi. Chúng tôi sẽ ngồi trong văn phòng của tôi và uống rượu vang Georgia từ chính chiếc cúp đó.”
(Theo The Athletic)








Khvicha Kvaratskhelia
